Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mùa đông năm Nguyên An thứ hai mươi lăm, Đế quân ban chiếu: "Lương Vương Sở Lăng, thiên tư thuần mỹ, bản tính ôn lương, vừa có sự độ lượng của bậc quân tử, lại mang phong thái của một minh quân. Nay ban cho sách bảo Hoàng Thái tử, lập làm Trữ quân, nhập chủ Đông Cung, nhằm củng cố gốc rễ quốc gia. Khâm thử." Đạo thánh chỉ này tuy nằm ngoài dự đoán nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý. Bởi lẽ Thành Vương đã bị phế truất, U Vương thì ăn chơi trác táng, Uy Vương lại quá đỗi lỗ mãng. Giờ đây, nhìn bao quát khắp triều đình, người duy nhất gánh vác nổi trọng trách này không ai khác chính là Lương Vương. Sau buổi chầu, Đế quân giữ Sở Lăng lại để mật đàm. Trong khi đó, văn võ bá quan thi nhau ùa tới chúc mừng Văn Nhân Hi. Ai nấy đều hiểu rõ phủ Định Quốc Công có quan hệ thông gia với Lương Vương. Một khi Lương Vương lên ngôi, địa vị của phủ Định Quốc Công ắt hẳn sẽ như nước lên thuyền lên. Lúc này không tranh thủ nịnh bợ thì còn đợi đến khi nào? Thế nhưng, sắc mặt Văn Nhân Hi vẫn lạnh lùng như băng sương. Đáp lại những lời chúc tụng của mọi người, y chỉ khẽ chắp tay rồi sải bước dài rời khỏi điện Huyền Hoa. Bên ngoài mưa vẫn nặng hạt, Văn Nhân Hi làm ngơ tất cả, dứt khoát nhảy lên ngựa phi nước đại ra khỏi cổng cung. Từng giọt mưa buốt giá quất thẳng vào bộ giáp, cái lạnh ngấm sâu vào tận xương tủy, nhưng tất thảy đều chẳng thể sánh bằng cái lạnh đang đóng băng trong tâm can y lúc này. Bản thân mình đã bị lợi dụng... Đó là sự thật mà Văn Nhân Hi mới lờ mờ nhận ra cách đây nửa canh giờ.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...