Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Hàn giơ tay nới lỏng cà vạt, chậm rãi thở ra một hơi khí đục. Anh đang suy nghĩ xem nên giải thích chuyện vừa rồi với Trần Thứ thế nào, thì trên vai đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên, đẩy anh về phía ghế phó lái. Giọng nói trầm thấp vang lên: "Tâm trạng không tốt thì không cần nói chuyện." Trần Thứ nói xong liền đóng cửa xe giúp anh, lúc này mới đi vòng sang bên kia, ngồi vào ghế lái khởi động xe. Tuy phần lớn thời gian Trang Nhất Hàn đều không để lộ cảm xúc, nhưng không thể chịu nổi việc Trần Thứ hiểu rõ anh đến từng chân tơ kẽ tóc, chỉ một chút bất thường cũng có thể nhận ra. Trang Nhất Hàn nghe vậy sững người, bất giác thấy hơi buồn cười: "Cậu nhìn đâu mà biết tâm trạng tôi không tốt?" Trần Thứ nhìn tình hình giao thông phía trước, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên kính chắn gió, khiến gương mặt góc cạnh của cậu cũng phủ một lớp bóng loang lổ, tạo nên một cảm giác mâu thuẫn vừa lạnh lùng lại vừa ấm áp: "Nhìn đâu cũng thấy. Tâm trạng không tốt thì dựa vào ngủ một lát đi." Trang Nhất Hàn ít nhiều cũng cảm thấy có chút không tự nhiên: "Cậu không hỏi tại sao tâm trạng tôi lại không tốt à?" Trần Thứ thật ra không mấy quan tâm: "Anh muốn nói thì tự nhiên sẽ nói thôi." Ngược lại, nếu Trang Nhất Hàn không muốn nói, dù có dùng cái chết ép buộc cũng không cạy được miệng anh. Giọng Trang Nhất Hàn trầm xuống: "Nói cứ như cậu hiểu tôi lắm vậy." Thế nhưng Trần Thứ chính là rất hiểu anh, chuyện gì cũng có thể đoán trúng phóc: "Anh không thích đám bạn vừa rồi lắm." Trang…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...