Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kể từ ngày lên ngôi, Sở Khuê bắt đầu từng bước thanh trừng mọi tàn dư liên quan đến Sở Lăng. Hằng đêm, gã luôn bị những cơn ác mộng bám riết. Khi thì thấy cảnh tượng Phụ hoàng ho ra máu, ôm hận lâm chung; lúc lại thấy cảnh Sở Lăng ngửa cổ uống cạn ly rượu độc trên đài Hoàng Kim. Ngày lại ngày, đêm nối đêm, chưa từng buông tha gã. Sở Khuê cấm ngặt cung nhân và triều thần nhắc đến bất kỳ từ ngữ nào liên quan đến người đã khuất. Chữ "Lương" bị cấm, chữ "Lăng" cũng không được phép nhắc tới. Thậm chí, chỉ vì ngự thiện phòng vô tình dâng lên món bánh lương (bánh lạnh) mà gã đã nổi trận lôi đình, chém đầu hàng chục nô tài. Cả hoàng cung chìm trong bầu không khí nơm nớp lo sợ, một tiếng động nhỏ cũng đủ làm người ta kinh hồn bạt vía. Nhưng những trận cuồng sát ấy vẫn chẳng thể xua tan nỗi bất an và kinh hãi đang bủa vây tâm trí Sở Khuê. Có những lúc ngồi phê duyệt tấu chương trong điện Huyền Hoa, gã bỗng dưng dừng bút, thẫn thờ nhìn vào nghiên mực. Thứ chu sa đỏ chót trong nghiên mực ấy sao lại giống hệt vết máu rỉ ra từ khóe môi Sở Lăng khi uống ly rượu độc năm nào đến thế. Lại cả chiếc ly vàng chạm trổ tinh xảo để ở góc bàn, thứ rượu sóng sánh bên trong lúc nào cũng khiến Sở Khuê có cảm giác như pha lẫn ba phần độc dược. Trong những đêm khuya vắng lặng, khi tâm trí lơ lửng, gã thậm chí còn thấy một đôi mắt vô cùng quen thuộc hiện lên, nó lặng lẽ, ôn hòa, trong trẻo như ngọc trắng không tì vết. Thế nhưng, đôi mắt ấy càng trong sáng, lại càng soi rõ tâm hồn dơ bẩn, thối nát của gã.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...