Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sâu thẳm trong ngục nước, ánh trăng nhợt nhạt len lỏi qua khe hở ô thông gió, soi rọi cảnh tượng u ám bên dưới. Tại đó, một nam nhân bị xích sắt ghim chặt vào tường, khắp người đầy những vết thương lở loét. Làn nước lạnh lẽo vẩn đục ngập ngang cổ y, chực chờ dâng lên bịt kín miệng mũi, mang đến nỗi thống khổ nghẹt thở. Phía sau mái tóc rối bù là một khuôn mặt hốc hác mà nếu nhìn kỹ lại thấy có nét quen thuộc. Nếu có ai từng quen biết hắn ở đây, ắt hẳn sẽ nhận ra đó chính là cựu Thừa tướng của Tây Lăng, Vân Phục Hoàn. Có điều, kể từ ngày Sở Khuê băng hà thì thân phận của hắn đã biến thành một tên tội thần mà ai nấy đều muốn tránh xa. Chẳng ai bận tâm đến sống chết của hắn, càng không ai hay biết hắn đã bị Văn Nhân Hi giam cầm trong ngục nước này ròng rã suốt sáu năm trời. "Két..." Cánh cửa sắt nặng nề của ngục nước bỗng bị đẩy ra, phát ra âm thanh chói tai. Không cần nhìn, Vân Phục Hoàn cũng đoán được kẻ đến là ai. Hắn khó nhọc ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy một bóng người khoác áo choàng đen đứng bên cửa ngục. Kẻ đó nhìn xuống hắn từ trên cao, đôi lông mày hẹp dài, tuấn tú khuất trong bóng tối vẫn giữ nguyên dáng vẻ quen thuộc trong ký ức. "Sáu năm rồi, Vân tướng quả nhiên kiên cường hơn bổn vương tưởng tượng." Nghe câu nói đó, Vân Phục Hoàn không khỏi bàng hoàng. Hắn đã bị giam cầm ở cái chốn quỷ quái này suốt sáu năm rồi sao? Sáu năm, quãng thời gian đủ để biết bao chuyện xảy ra, cũng đủ để giang sơn đổi chủ. Bắc Âm Vương vì tuổi trẻ đắm chìm trong tửu sắc mà thân thể suy…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...