Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Giấc ngủ này, ngắn tựa một chớp mắt. Giấc mộng này, dài tựa núi sông ngàn dặm. Trong mơ, Sở Lăng không chỉ đi trọn cuốn tàn thư về cuộc đời mình, mà còn chứng kiến hết thảy kết cục bi thương hay oán hận của những cố nhân. Giang sơn đổi chủ hết đời này sang đời khác, duy chỉ có lớp tuyết phủ quanh năm dưới chân núi Âm Sơn là chẳng hề đổi thay. Dãy núi hùng vĩ phương Bắc ấy tự do tự tại hơn chốn hoàng thành nhiều, xem ra cũng xứng với sự ngông cuồng, kiêu ngạo cả đời của người đó. Nửa đêm, một cơn mưa rào bất chợt ập đến, gió lạnh lùa qua sân, mưa buốt gõ nhịp lên bậc thềm. Những hạt mưa li ti trút xuống từ mái hiên rồi vỡ tan tành trên bậc đá xanh, làm cánh hoa mai ngoài sân rụng lả tả. Lúc Sở Lăng choàng tỉnh giấc bật dậy khỏi giường, thứ duy nhất hắn chạm vào chỉ là một màn đêm đen đặc. Giường nệm lạnh lẽo, tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài khiến sự cô đơn ùa về như thủy triều. Cảm giác tuyệt vọng, bế tắc ấy hệt như khoảnh khắc hắn uống cạn ly rượu độc ở kiếp trước. "A Hi..." Hắn há miệng không thành tiếng, vô thức gọi cái tên ấy. Bất thình lình, một búng máu đỏ sẫm trào ra từ cổ họng, vấy bẩn cả tấm chăn gấm. Dù cơ thể kiệt quệ nhưng cục tức uất nghẹn nơi lồng ngực từ kiếp trước đến kiếp này rốt cuộc cũng tan biến. 【Thế nào, có hài lòng không?】 Một con rắn đen nhỏ bé trườn dọc theo nếp gấp của tấm chăn gấm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ mê hoặc. Lớp vảy lạnh lẽo của nó áp sát vào cổ tay Sở Lăng, say sưa hút lấy nỗi thống khổ của người đang ngồi trước mặt rồi chậm rãi nhả chữ:…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...