Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sở Lăng thong thả vuốt ve sườn mặt nhẵn nhụi của Văn Nhân Hi. Đôi mày rạng rỡ, thần thái phấn chấn của y dường như càng trở nên mê hoặc lòng người khi được tưới tắm bởi quyền lực, suy cho cùng, chỉ có kẻ nhân đức mới rạng danh nhờ danh tiếng, còn ác nhân và quyền lực vốn dĩ là một cặp bài trùng. Văn Nhân Hi vươn tay tóm chặt lấy cổ tay Sở Lăng, ánh mắt âm u. Mấy lời dỗ ngọt này nghe mãi cũng thành nhàm, chẳng còn tác dụng gì nữa: "Nếu chàng thực sự xót ta thì mau trừ khử Vân Phục Hoàn đi!" Y cũng mang chung suy nghĩ với Đế quân, cho rằng kẻ bạc bẽo, tráo trở này nếu leo lên chức cao vọng trọng ắt sẽ mang mầm tai họa đến cho Sở Lăng. Sở Lăng khẽ cười, hỏi lại: "Nếu cô không đồng ý thì sao?" "Chàng!" Văn Nhân Hi nghiến răng hậm hực. Thế nhưng uy quyền đế vương trên người đối phương ngày một bức người, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chính thức đăng cơ. Trong chuyện triều chính, Văn Nhân Hi tuyệt đối không bao giờ khiêu khích quyền uy của Sở Lăng. Ngược lại, y sẽ là người hậu thuẫn trung thành và đắc lực nhất. Vì vậy, nếu không có sự cho phép của Sở Lăng, Văn Nhân Hi nhất quyết sẽ không âm thầm ra tay ám sát Vân Phục Hoàn. Đó cũng là lý do vì sao kẻ kia vẫn bình yên vô sự sống sót đến tận bây giờ. Một lúc lâu sau, y mới hậm hực buông một câu đe dọa trẻ con: "Thế thì ta sẽ tiếp tục viết tấu chương vạch tội hắn!" Nói đến tấu chương vạch tội, dù có là người tài hoa xuất chúng như Sở Lăng cũng phải cất lời khen ngợi trình độ của Văn Nhân Hi. Mỗi lần dâng sớ vạch tội Vân Phục Hoàn, lời…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...