Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
【Kiếp này của tôi, mẹ kiếp, đúng là nghèo rớt mồng tơi.】 Mười hai giờ đêm, vạn vật tĩnh lặng. Cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, thế nhưng trong một căn hộ chung cư cho thuê, vẫn có một căn phòng ngủ sáng ánh đèn vàng hiu hắt. Phong Lẫm lười biếng tựa lưng vào ghế trước bàn máy tính. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào góc phải màn hình, chẳng rõ đang nghĩ ngợi điều gì. Bàn tay phải với những khớp xương thon dài đang kẹp một điếu thuốc đã cháy quá nửa. Làn khói trắng mờ ảo che khuất đi đôi lông mày sâu thẳm, vô tình khắc họa thêm vài phần mệt mỏi, chán chường với thế sự. —— Thế mà lại trùng sinh rồi. Nhận thức này cứ quanh quẩn trong đầu Phong Lẫm suốt nửa tiếng đồng hồ. Dẫu vậy, hắn vẫn cảm thấy có chút hoang đường vì suy cho cùng, chuyện người chết sống lại đâu phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận được. Vì mang mệnh cách kỳ lạ, thuở nhỏ Phong Lẫm suýt chút nữa không qua khỏi. Hắn được người nhà đưa lên núi bái sư học đạo thuật, sư phụ đã phải hao tổn không ít tâm huyết để cải mệnh thì hắn mới có thể chật vật lớn lên. Thế nhưng, cái giá phải trả là hắn chẳng thể thoát khỏi bị trời phạt và số mệnh của người tu hành. Trong "Ngũ tệ" gồm quan, quả, cô, độc, tàn, hắn đã dính trọn hai chữ "cô" và "độc" — Tức là duyên mỏng với người thân, lại không có con nối dõi. Trong "Tam khuyết" gồm tài, mệnh, quyền, hắn lại vướng vào chữ "tài" và "quyền". Nói một cách dễ hiểu, hắn mang cái số bẩm sinh nghèo rớt mồng tơi. [1] Ngũ tệ tam khuyết: Thuật ngữ Đạo giáo chỉ những người hành nghề bói…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...