Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cậu bé dù sao tuổi còn nhỏ, chưa từng trải sự đời, đột nhiên gặp phải tình huống này liền hoảng hồn thất thần. Nhớ đến số dư ít ỏi còn lại trong thẻ ngân hàng, cậu bé căng thẳng đến mức giọng nói cũng cao lên vài phần. Trần Thứ ở đầu dây bên kia nghe vậy, động tác khựng lại một cách gần như không thể nhận ra. Cậu đoán tám phần mười là do Trang Nhất Hàn ra tay. Cậu dựa lưng vào hành lang tĩnh lặng, một lát sau mới nói: "Đừng hoảng. Anh có một người bạn vừa hay học y, cậu ấy đã nhờ quan hệ sắp xếp giường bệnh và ca phẫu thuật. Em cứ tạm thời nghe theo sắp xếp của bác sĩ, ngày mai anh qua đó xem tình hình." Trần Kỵ nghe vậy như nuốt được viên thuốc an thần, cuối cùng cũng ổn định lại đôi chút, thở phào nhẹ nhõm: "Ra là bạn của anh à, làm em sợ hết hồn. Anh, vậy mai anh nhất định phải nhớ qua nhé, một mình em... một mình em hơi sợ." Trần Thứ dường như cười khẽ: "Sợ cái gì? Em nghèo rớt mồng tơi, còn sợ người ta lừa à?" Trần Kỵ ngượng ngùng: "Chính vì không có tiền nên mới sợ người ta lừa chứ anh. Sau này em mà có tiền, em mới không sợ người ta lừa mấy đồng bạc lẻ này." Trần Thứ nói: "Tóm lại em chăm sóc bố cho tốt. Anh có gửi ít tiền vào tài khoản của em, em nhớ chuyển lại cho A Niệm, kẻo con bé không đủ tiền tiêu vặt. Ngoài ra gửi cho cô ba nghìn tệ nữa, bảo cô đón A Niệm qua ở cùng một thời gian." Xem tình hình bệnh tình của bố, e là phẫu thuật xong còn phải nghỉ ngơi dài ngày. Trần Kỵ cũng phải ở bên cạnh chăm sóc, lo liệu vệ sinh. Trước khi họ đi, chắc cũng không ngờ sẽ mất…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...