Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thật... thật trừu tượng. Các thành viên trong nhóm nhìn chằm chằm vào chiếc ảnh đại diện trang nghiêm, thành kính của Phong Lẫm hồi lâu, khóe miệng không kìm được mà giật giật. Bọn họ thầm nghĩ đừng nói kẻ đang ngồi sau màn hình kia là một lão già lẩm cẩm đấy nhé, thời đại nào rồi mà còn xài kiểu ảnh đại diện của các bậc ông bà thế này. —— À mà không đúng, đến tầm ông bà họ giờ cũng chẳng xài loại này nữa, dạo này đang chuộng mốt hoa sen hồng mang ý nghĩa tâm lặng như nước. 【Cái đó... ảnh đại diện của người mới khá là... độc đáo nhỉ?】 Có người xuất phát từ phép lịch sự nên khen lấy lệ một câu. 【Phong Tâm Tỏa Quỷ, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi, sao ảnh đại diện lại hoài cổ thế?】 Phong Lẫm đã biết ngay cái nhóm gay này lắm chuyện vớ vẩn mà. Hắn lướt mắt nhìn tin nhắn nhóm, ngón tay thon dài tùy ý vuốt trên màn hình, bâng quơ đáp lại bốn chữ: 【Chưa tới bốn mươi.】 Tin nhắn này vừa nảy lên, trong nhóm nháy mắt vỡ tổ. 【Bao nhiêu?? Chưa tới bốn mươi?!】 【Vãi nồi thật hay đùa đấy?!】 【Ông chú cũng chơi [Quỷ Lục Tập] à, bắt trend dữ vậy?】 Trương Đoan đọc được tin nhắn nhóm liền ôm bụng ngã lăn ra ghế sofa phòng khách cười nghiêng ngả: "Phụt ha ha ha ha vãi nồi, Phong Lẫm, mày mặn vãi..." Phong Lẫm cảm thấy chẳng có vấn đề gì. Năm nay hắn hai mươi lăm, vốn dĩ là chưa tới bốn mươi còn gì. Thêm nữa, chỉ cần bảo dưỡng nhan sắc tốt thì tuổi tác tính là cái thá gì, đến năm tám mươi tuổi hắn vẫn cứ là một lão soái ca. Hắn làm như sợ không có ai đá mình ra khỏi nhóm, còn tranh thủ kẹp thêm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...