Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bởi vì ở hơi xa nên Phong Lẫm đã đến muộn khoảng nửa tiếng. Khi hắn đút hai tay vào túi áo đi tới chân núi, chỉ thấy cách đó không xa, ngay lối vào đường quốc lộ đang đậu một chiếc siêu xe trị giá hàng triệu tệ. Đứng cạnh xe là một người đàn ông trung niên mặc đạo bào. Hai nam nữ thanh niên trẻ tuổi đang cầm la bàn đo đạc phương hướng xung quanh. Trên mặt đất thì bày la liệt hương nến, tiền vàng mã và các vật dụng cúng tế. "Đạo huynh, sao cậu đến muộn vậy." Phát hiện Phong Lẫm đứng cách đó không xa, người đàn ông trung niên sững lại một thoáng mới nhận ra thân phận của hắn. Lão bước tới chắp tay hành lễ chào hỏi. Ống tay áo rộng thùng thình hơi trượt xuống, vô tình để lộ chiếc đồng hồ hàng hiệu nạm đầy kim cương đeo trên cổ tay, sáng rực đến mức muốn chọc mù mắt người nhìn. Thấy vậy, vẻ mặt Phong Lẫm khẽ giật giật. Hắn hơi nghiêng đầu, cố ép bản thân dời tầm mắt khỏi chiếc đồng hồ kia, nhàn nhạt buông một câu: "Ngại quá, kẹt xe." Trương Thiên Sư nhìn phía sau lưng hắn, nghi hoặc lên tiếng: "Sao đạo huynh không mang theo kiếm gỗ đào?" Phong Lẫm mặt không đổi sắc: "Đi tàu điện ngầm người ta không cho mang." Trương Thiên Sư ngớ người: "Sao cậu không tự lái xe đến?" Phong Lẫm: "Không có xe." Trương Thiên Sư: "Cậu có thể gọi taxi mà." Mặt Phong Lẫm tối sầm lại: "Không có tiền!" Cái lão phiền phức này, rốt cuộc có biết nói chuyện không hả? Từ trung tâm thành phố đến chân núi cách nhau hơn bốn mươi cây số, hắn có điên mới gọi taxi tới đây! Nghe vậy, Trương Thiên Sư quan sát Phong…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...