Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
【Chơi một ván đi, tôi kéo cậu leo rank.】 Phong Lẫm rõ ràng chẳng hề gửi tin nhắn thoại, nhưng từng câu từng chữ lại vô tình toát lên vài phần lưu manh bất cần. Một đồng tiền làm khó kẻ anh hùng, giờ đây vì kiếm tiền hắn sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì, đến cả mấy cái mánh khóe bám riết lấy người ta cũng lôi ra dùng cho bằng hết. Bạch Mặc Niên nhìn chằm chằm tin nhắn, đầu ngón tay lơ lửng trên màn hình, hồi lâu vẫn chẳng hề nhúc nhích. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn hệt như một nghiên mực bị đổ úp xuống. Chẳng thấy ánh đèn neon phồn hoa của thành phố đâu, chỉ thấy một bãi cỏ sân vườn được cắt tỉa cẩn thận. Bóng cây lòa xòa khẽ đung đưa trong gió, tựa như những bóng ma đang nấp trong góc tối rình rập. Ánh đèn bàn vàng vọt soi tỏ khuôn mặt nhợt nhạt không một tia máu của cậu. Trong thế giới tĩnh mịch không một tiếng động, chỉ còn lại nhịp thở và nhịp tim dồn nén của một mình cậu. Điện thoại lại rung lên một cái. 【Đi nào~】 Phong Lẫm có cảm giác mình hệt như tú bà đang chèo kéo khách ở lầu xanh. Bạch Mặc Niên rủ mắt xuống, hàng mi in hằn một cái bóng mờ nhạt dưới mí mắt. Cậu chậm rãi gõ chữ:【Mệt rồi.】 Gửi xong, cậu nhắm nghiền mắt mệt mỏi, tựa lưng vào đầu giường lẳng lặng chợp mắt một lát. Nào ngờ ở đầu dây bên kia thình lình nảy ra thêm một tin nhắn: 【Gặp ác mộng rồi phải không.】 Không có dấu chấm hỏi, không phải là một câu hỏi. Bạch Mặc Niên thấy vậy bất giác khựng lại. Một lúc sau mới gõ ra một dòng chữ:【Sao anh biết?】 Đó, thấy chưa, vậy là có chủ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...