Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ảnh chụp? Tự nhiên Bạch Mặc Niên đòi xem ảnh chụp của hắn để làm gì? Phong Lẫm thấy vậy không khỏi khẽ nhướng mày. Hắn tiện tay kéo ghế ngồi xuống trước máy tính, ngọn tóc ướt sũng vẫn còn đang nhỏ nước tỏng tỏng. Ánh đèn vàng nhạt trên đỉnh đầu hắt xuống, vô tình làm dịu đi vài phần nét lạnh lùng sắc bén trên khuôn mặt hắn. Hắn nở một nụ cười nửa miệng, gõ lại một câu: 【Sao, sợ tôi là một lão già lẩm cẩm à?】 Bạch Mặc Niên nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, chầm chậm gõ lại một câu hỏi ngược: 【Vậy anh có phải không?】 Phong Lẫm soi gương vuốt vuốt tóc, thầm nghĩ đương nhiên là không phải rồi. Với cái nhan sắc này, với cái vóc dáng này, già đi chắc chắn vẫn là một lão soái ca. Có điều mấy bức ảnh chụp chung với đám lệ quỷ trong điện thoại của hắn quả thật không thích hợp để gửi đi cho lắm: 【Tôi không lẩm cẩm đâu nhé.】 Nhưng hắn cũng không từ chối yêu cầu của Bạch Mặc Niên. 【Đợi chút, để tôi tìm cho cậu một tấm trông được được một chút.】 Những năm tháng lăn lộn kiếm sống hồi trẻ, việc gì Phong Lẫm cũng từng làm qua. Hắn còn từng làm người mẫu cho một studio chụp ảnh nghệ thuật. Tuy rằng tiệm đó chưa trụ nổi nửa năm đã phá sản nhưng con mắt thẩm mỹ của thợ chụp ảnh cũng khá ra gì. Nếu không phải do mạng internet thời đó chưa phát triển, hắn đã sớm nổi đình nổi đám rồi. #Không nhân cơ hội này hớp hồn kim chủ ba ba thì còn đợi đến bao giờ# Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của Bạch Mặc Niên khẽ rung lên, báo hiệu tin nhắn của Phong Lẫm đã được gửi tới. Chẳng rõ vì sao, trong lòng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...