Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trong vài giây ngắn ngủi khi bị kinh hãi, não bộ con người thường sẽ rơi vào trạng thái hoàn toàn trống rỗng. Tiếng điện thoại rung liên hồi càng làm cho tình trạng này thêm tồi tệ. Ngay lúc Bạch Mặc Niên còn đang cứng đờ người đứng chôn chân tại chỗ, luống cuống không biết phải làm sao, thì một giọt nước chợt men theo lọn tóc nhỏ xuống mặt kính màn hình —— "Tách." Chẳng ngờ cuộc gọi video lại được kết nối. Kèm theo một tiếng chuông báo hiệu khe khẽ, giao diện điện thoại lập tức thay đổi. Một khuôn mặt đẹp trai bị phóng to thình lình đập thẳng vào mắt. Chỉ thấy Phong Lẫm ở đầu dây bên kia đang mặc một bộ đồ ngủ ở nhà, lười biếng tựa người vào đầu giường. Diện mạo của hắn giống hệt như trong ảnh, chỉ là bớt đi vài phần ngây ngô non nớt, càng thêm phần sống động và cuốn hút. Phong Lẫm không nhìn thấy Bạch Mặc Niên, còn tưởng điện thoại của mình bị hỏng, bèn nhướng mày hỏi: "Sao bên cậu lại đen thui thế này?" —— Bạch Mặc Niên đọc hiểu khẩu hình miệng của Phong Lẫm, theo phản xạ cúi đầu xuống. Lúc này cậu mới nhận ra bởi vì bản thân quá căng thẳng nên chẳng biết đã dùng tay che cụm camera lại từ lúc nào. Và có vẻ như Phong Lẫm cũng đã đoán ra nguyên nhân. Hắn hơi rướn người về phía trước. Bởi vì khoảng cách với màn hình quá gần, nên sự tấn công thị giác từ khuôn mặt đẹp trai kia mang lại mãnh liệt hơn trong ảnh rất nhiều. Hắn cười như không cười, cất lời trêu ghẹo: "Sao thế, dọa cậu sợ rồi à?" Bạch Mặc Niên thấy vậy định há miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại chẳng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...