Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kể từ sau vụ tai nạn giao thông lần trước, Châu thiếu đã bặt vô tăm tích chừng cả tháng trời không ngoi lên nhóm lấy một lần. Thế nên việc cậu ta bất thình lình đội mồ sống dậy đã dọa không ít người một vố hết hồn. 【Vãi nồi, cậu vẫn còn sống cơ à?!】 "Nói thừa, ông đây không sống thì chẳng lẽ đã chết rồi?" Châu thiếu vừa nhâm nhi trái cây do người giúp việc đút cho, vừa bấm điện thoại gõ chữ với thái độ hạch sách:【Tôi chỉ là nằm viện một tháng trời không đụng vào điện thoại thôi, kẻ nào mồm điêu tung tin đồn tôi chết thế hả?】 Nói xong, cậu ta mới sực nhớ ra dòng tin nhắn ban nãy, chậm nửa nhịp hỏi lại: 【À mà này, các cậu vẫn chưa cho tôi biết tại sao Phong Tâm Tỏa Quỷ lại ngỏm củ tỏi khi ra ánh sáng đấy nhé.】 Tin nhắn này vừa gửi đi, phải đến nửa ngày sau mới nảy ra một câu trả lời:【Anh ta dùng ảnh fake.】 Có thể thấy, người gửi tin nhắn này cũng đắn đo suy nghĩ xem có nên nói thẳng toẹt ra hay không. Tuy nhiên, nhớ lại chuyện Húy Ngôn chưa từng lên tiếng trong nhóm bao giờ nên cũng vớt vát được chút yên tâm. Nếu Phong Tâm Tỏa Quỷ mà tức tối tìm đến tính sổ thì vừa vặn có cơ hội đối chất ba mặt một lời, vạch trần luôn bộ mặt thật của tên lừa đảo này. Châu thiếu gửi một biểu tượng mặt người da đen ngập tràn dấu chấm hỏi: 【Hả? Anh ta lấy ảnh của ai để đi lừa tình à?】 Đẹp trai cỡ đấy thì cần quái gì phải dùng ảnh của người khác để lừa người chứ? 【Lừa Húy Ngôn chứ ai, cậu không thấy hai người bọn họ kết duyên trong game rồi à.】 Thấy Châu thiếu trưng ra cái vẻ mặt lơ ngơ như kẻ mất…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...