Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cho đến tận hôm nay, cậu vẫn có thể nhớ lại rõ ràng khung cảnh lúc đó. Căn phòng rộng lớn kéo rèm cửa kín mít, ánh sáng mờ tối, trên thảm trải sàn la liệt những chai rượu rỗng ngả nghiêng. Người đàn ông vốn luôn tao nhã, lịch thiệp giờ đây lại say khướt gục trên sofa, mái tóc rối che khuất đôi mắt, trông vô cùng suy sụp. Trần Thứ chưa bao giờ thấy Trang Nhất Hàn trong bộ dạng này. Trái tim cậu như bị một bàn tay vô hình bất ngờ siết chặt, ngay cả hơi thở cũng mang theo cơn đau âm ỉ. Cậu không biết mình lấy đâu ra dũng khí và sự phẫn nộ, nắm lấy vai Trang Nhất Hàn, khàn giọng chất vấn anh liệu có đáng vì Tưởng Tích mà ra nông nỗi này không?! Người đàn ông đó căn bản không yêu anh, cũng chưa bao giờ coi trọng những gì anh bỏ ra, tại sao lại phải tự hành hạ mình như vậy?! Sau đó... Sau đó Trang Nhất Hàn đã nói gì? Người đàn ông say rượu trên sofa hé mắt nhìn Trần Thứ, thần sắc trông có vẻ mơ màng, hỗn loạn, nhưng sâu trong con ngươi đen láy lại là một sự tỉnh táo lạ thường. Anh nhàn nhạt nâng cằm Trần Thứ lên, gương mặt rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng lại nghe ra một chút trêu tức khó nhận ra: "Nhưng mà Trần Thứ..." Giọng Trang Nhất Hàn trầm thấp, mang theo vài phần men say không rõ thật giả: "Dù không có Tưởng Tích, cũng không đến lượt cậu." Người đàn ông này trước nay luôn tàn nhẫn đến cực điểm. Anh thích Tưởng Tích, nên đối phương có giày vò anh thế nào cũng được. Nhưng nếu anh không thích một người, dù kẻ đó có chết ngay trước mặt, anh cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...