Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Phong Lẫm vừa gặp mặt đã lôi hết lai lịch của Đỗ Hạo Miểu ra nói không sót một chữ, lại còn phán năm nay anh ta có đại kiếp nạn. Ai dám thả cho hắn đi?! Đỗ Hạo Miểu đương nhiên là không dám. Anh ta khẽ liếc mắt ra hiệu, đám vệ sĩ đứng canh phía sau lập tức hiểu ý lui ra khỏi phòng bệnh, còn cẩn thận đóng chặt cửa lại. Thấy vậy, Phong Lẫm dứt khoát ngồi lại xuống ghế, hờ hững nhướng mày: "Anh Đỗ, thế này là có ý gì?" Đỗ Hạo Miểu là dân làm ăn, đương nhiên có thừa khả năng nhìn người và năng lực ngoại giao. Anh ta thuận thế ngồi xuống đối diện Phong Lẫm, nở nụ cười rạng rỡ như gió xuân: "Anh Phong, tôi luôn tâm niệm rằng duyên phận là thứ không thể đong đếm bằng tiền bạc. Hôm nay chúng ta có duyên quen biết, đó là 'nhân'. Đợi đến ngày nhắm mắt xuôi tay, lúc đó mới gọi là 'quả'. Cớ sao lại để một triệu tệ cỏn con kia làm sứt mẻ tình hữu nghị của chúng ta chứ?" Lăn lộn chốn thương trường, mặt không dày thì sao làm ăn được? Hồi mới lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, Đỗ Hạo Miểu thậm chí còn làm cả nghề đánh giày. Hôm nay may mắn gặp được bậc cao nhân có bản lĩnh thực sự, hạ mình một chút cũng có sao đâu. Thấy Phong Lẫm không nói gì, cũng chẳng rõ là ngầm đồng ý hay không, anh ta tiếp tục được nước lấn tới: "Nãy tôi thấy anh Phong tung đồng xu mấy lần, không biết có liên quan gì đến số mệnh của tôi không?" Phong Lẫm im lặng một lát, cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Nói thật với anh, lúc nãy khi vừa gặp mặt, tôi đã bói cho anh Đỗ một quẻ. Thấy tình hình có vẻ hơi hung hiểm nên mới lỡ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...