Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đêm buông xuống, vạn vật chìm vào tĩnh lặng. Cái se lạnh của tiết trời cuối thu chầm chậm len lỏi qua từng khe cửa sổ, đè bẹp nốt những tiếng côn trùng kêu vang cuối cùng của những ngày tàn hạ. Màn đêm đen kịt cuồn cuộn dâng lên. Không gian vắng lặng đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng chiếc lá khô lìa cành, khẽ khàng và vô thanh vô tức rơi rụng xuống nền đất ẩm. Ngày mai đã là ngày hẹn offline giao lưu rồi, thế mà Bạch Mặc Niên vẫn chưa ngủ. Chiếc gương soi toàn thân trong phòng để đồ phản chiếu vóc dáng cao gầy của cậu. Đầu ngón tay lướt qua từng dãy áo sơ mi treo thẳng tắp, dường như vẫn chưa quyết định được ngày mai nên mặc gì. Dáng người cậu tuy gầy nhưng lại không hề mang đến cảm giác mỏng manh yếu ớt. Cộng thêm chiều cao lý tưởng, cậu luôn toát ra một vẻ quý phái lạnh lùng nhưng không hề áp bức người khác. Bất kể khoác lên người bộ trang phục nào, trông cậu cũng hệt như những người mẫu đang diện đồ thiết kế cao cấp trong hậu trường các buổi biểu diễn thời trang, đẹp rạng ngời đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt. Thế nhưng Bạch Mặc Niên vẫn cảm thấy dường như còn thiếu một chút gì đó. Cho đến khi ánh mắt cậu lướt qua góc phải tủ quần áo. Nơi đó đang lặng lẽ treo một chiếc áo khoác nỉ dáng dài màu xám nhạt vẫn còn nguyên mác. Chiếc áo này cùng một bộ sưu tập thiết kế với chiếc của Phong Lẫm, ngoại trừ màu sắc khác nhau thì về cơ bản kiểu dáng giống y xì đúc. Cậu vươn tay lấy chiếc áo xuống, mặc thử vào người. Bạch Mặc Niên nhìn người trong gương, khóe môi khẽ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...