Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bạch Mặc Niên đi vệ sinh hơi lâu. Lúc cậu đẩy cửa phòng VIP quay lại, trên những đầu ngón tay vẫn còn đọng lại vài giọt nước chưa khô hẳn. Mấy thành viên trong nhóm uống ngà ngà say đang cầm micro hát hò tình ca í ới bên cạnh, nghe kỹ thì thấy có hơi lệch tông. Tiếng cụng ly lanh lảnh vang lên không ngớt. Giữa chốn ồn ào náo nhiệt, Phong Lẫm bất chợt ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy Bạch Mặc Niên bước vào. Ánh đèn rọi màu xanh lam mờ ảo hắt xuống góc nghiêng thanh tú của cậu, tạo thành một mảng sáng tối lạnh lẽo, hoàn toàn lạc lõng với sự ồn ào xung quanh. Phong Lẫm ngồi tại chỗ, dùng thủ ngữ hỏi:【Sao đi lâu thế?】 Trễ chút nữa là hắn và Bạch Thính Xuyên định ra ngoài tìm người rồi đấy. Bạch Mặc Niên rủ mắt xuống, cất giấu toàn bộ vẻ tàn bạo trên người lại, trông có vẻ cực kỳ ngoan ngoãn tĩnh lặng: 【Nhà vệ sinh đông người.】 【Ban nãy tôi, phải xếp hàng.】 Vừa làm ký hiệu xong, cậu chợt phát hiện Phong Lẫm chẳng biết từ lúc nào đã cởi áo khoác ra, vắt luôn lên chỗ cậu vừa ngồi ban nãy. Nhận thấy ánh mắt của Bạch Mặc Niên, Phong Lẫm cầm áo lên mặc lại, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Lại đây ngồi đi." Đám thanh niên đang say sưa chìm đắm trong men rượu dường như chẳng biết chừng mực là gì. Bạch Mặc Niên vừa rời khỏi ghế đi vệ sinh, bầy ong bướm lả lơi đã thi nhau ùa tới. Phong Lẫm là người sống lại một đời, tự khắc có cách đối phó với cái đám này. Cởi áo khoác vắt sang bên cạnh một cái, thế là chẳng kẻ nào đủ mặt dày để đặt mông ngồi vào đó nữa. Thấy vậy, khóe môi Bạch Mặc Niên dường…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...