Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ánh mắt Phong Lẫm bỗng sầm xuống, hắn trực tiếp cúi người hôn lấy bờ môi Bạch Mặc Niên. Khoảnh khắc hai bờ môi chạm nhau, hắn cảm nhận rõ rệt cơ thể đối phương khẽ run lên bần bật. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đôi cánh tay tưởng chừng gầy gò ấy lại siết chặt lấy hắn, ghì sát hắn vào lòng. Nụ hôn này chớp mắt trở nên cuồng nhiệt và hoang dại. Bạch Mặc Niên không thể phát ra âm thanh, nên Phong Lẫm có thể nghe rõ mồn một nhịp thở rối loạn của cậu, cảm nhận được sức mạnh từ những ngón tay đang bấm chặt vào lưng mình. Hơi thở của đối phương vô cùng thuần khiết, tựa như một tờ giấy trắng chưa từng vấy bẩn, sạch sẽ đến mức hoàn hảo, tàn nhẫn đến mức ngây thơ. Thế nhưng lúc này đây, tờ giấy trắng ấy lại đang chủ động xé nát chính mình, mặc cho Phong Lẫm mặc sức vấy bẩn. Bạch Mặc Niên không thể phát ra âm thanh, nên chỉ có thể bị động hứng chịu mọi thứ Phong Lẫm mang lại. Khi bàn tay Phong Lẫm luồn vào vạt áo cậu, cậu không kìm được mà ngửa đầu lên, để lộ khóe mắt hoe đỏ và hàng mi ướt đẫm. —— Cái dáng vẻ này hợp để bị ức hiếp đến khóc biết bao. Nhưng tuyệt đối không được để tài xế phát hiện. Phong Lẫm cố gắng kìm nén nhịp thở nặng nhọc và dồn dập của mình, hôn một cách chậm rãi nhưng đầy mạnh bạo. Làm vậy có thể giảm thiểu tối đa những âm thanh mờ ám khi môi lưỡi quấn quýt nhưng nhiệt độ của hai cơ thể đang dán chặt vào nhau lại tăng vọt không phanh, hệt như một ngọn lửa chực chờ thiêu rụi cả hai. Nụ hôn lúc chậm rãi lúc dồn dập, thử đủ mọi nhịp điệu nhưng dường như vẫn cảm thấy…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...