Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trần Thứ không ở lại nhà Trang Nhất Hàn quá lâu, đợi đến giờ liền rời đi. Dù sao thì mối quan hệ của họ vẫn chưa đến mức đó, tùy tiện ở lại qua đêm chỉ khiến người ta cảm thấy cậu có mục đích. Người cần gặp đã gặp, lời cần nói cũng đã nói, thế là đủ rồi. Nhờ sự sắp xếp của Trang Nhất Hàn, ca phẫu thuật của bố Trần rất thành công. Bác sĩ nói chỉ cần ở lại bệnh viện theo dõi hai tuần là có thể xuất viện, chỉ cần tái khám định kỳ, và không được ngừng thuốc. Mấy công việc đồng áng nặng nhọc ở nhà thì khỏi phải nghĩ cũng biết là không thể đụng vào được nữa. Từ ngày tỉnh lại Trần Đại Châu đã không giấu được vẻ lo lắng. Bất kể là phòng bệnh đơn yên tĩnh, sạch sẽ, hay việc cậu con trai thứ hai ngốc nghếch báo tin tiền phẫu thuật đã đóng đủ nhưng lại không nói rõ tiền ở đâu ra, tất cả mọi chuyện đều khiến ông cảm thấy bất an. "Tụi mày nói thật đi, có phải bán nhà ở quê rồi không?! Lũ khốn nạn! Vốn dĩ bố cũng chẳng sống được bao lâu nữa, làm cái phẫu thuật này thì có ích gì chứ? Cái nhà đó là tổ tiên để lại! Chúng mày bán nhà rồi, sau này ở đâu? Định về quê hít gió Tây Bắc à?!" Trần Đại Châu không có khái niệm cụ thể về chi phí phẫu thuật. Thứ quý giá nhất mà ông có thể nghĩ đến chính là căn nhà cũ ở quê. Ông vừa kinh ngạc vừa tức giận, quay sang mắng té tát Trần Kỵ đang chăm sóc ở bên cạnh. Trần Kỵ giật mình, vội vàng giữ chặt ông lại: "Bố, bố vừa phẫu thuật xong, đừng kích động như vậy. Nhà ở quê vẫn còn mà, không có bán! Thật đấy, con lừa bố con làm chó!" Trần Đại Châu nắm chặt tay…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...