Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Như đã nói từ trước, Lượng Tử U Linh vốn dĩ rất được lòng mọi người. Vậy nên khi anh ta nằm viện, người đến thăm hỏi cứ phải gọi là nườm nượp không ngớt. Trong số đó tất nhiên không thể thiếu vắng Châu thiếu và Bạch Thính Xuyên. Trước khi đi, Châu thiếu còn cẩn thận nhắn tin rủ Phong Lẫm đi cùng, nhân tiện bày tỏ sự kinh ngạc tột độ trước tài nghệ bói toán đỉnh cao của hắn. 【Thiên sư! Đại lão!! Anh bói chuẩn như thần luôn!! Cái tên Lượng Tử U Linh kia không nghe lời anh, cứ khăng khăng đòi đi quay ngoại cảnh kết quả bị lợn húc văng xe vào gốc cây, đúng là...】 Châu thiếu vốn ít chữ, rặn mãi chẳng ra được từ nào để miêu tả, đành gửi một tràng dấu chấm than chói lóa để bày tỏ cảm xúc: 【!!!!!】 【(Nhãn dán hai mắt sáng rực) Anh Phong, sau này trước khi ra đường tôi tìm anh bói một quẻ được không?!】 Phong Lẫm chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên trước chuyện Lượng Tử U Linh gặp tai nạn giao thông. Dù sao đám thanh niên bây giờ nổi tiếng là cứng đầu cứng cổ mà. Cũng may đối phương không nguy hiểm đến tính mạng, vượt qua cái xui xẻo này rồi thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi. Thấy cái nhãn dán Châu thiếu gửi đến, hắn lười nhác nhấc mí mắt, gõ lại: 【Được thôi, năm mươi vạn một quẻ. Nể tình người quen, giảm giá cho cậu còn bốn mươi chín vạn.】 Mẹ kiếp, cái bữa nhậu lần trước để thằng nhãi này trốn được tờ hóa đơn thanh toán kếch xù, lúc về nhà Phong Lẫm cứ thấy tiếc đứt ruột. Dù thế nào đi nữa cũng phải tìm cách bù lại mới được. Châu thiếu trợn tròn mắt:【???!!】 Vãi nồi, bây giờ làm thầy bói kiếm chác…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...