Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cái điệu bộ giả ngu giả ngơ của Phong Lẫm lộ liễu đến mức chỉ thiếu điều khắc luôn dòng chữ "thẻ tôi cạn tiền rồi" lên trán. Bạch Mặc Niên làm sao mà không nhìn ra điều bất thường. Cậu khựng lại một nhịp, chậm rãi gập quyển thực đơn lại. Đôi mắt đen láy tĩnh lặng nhìn chằm chằm Phong Lẫm, dùng thủ ngữ thắc mắc: 【Tiêu hết rồi sao?】 Cậu đâu có thấy Phong Lẫm mua sắm món gì đắt tiền đâu nhỉ. Có đánh chết Phong Lẫm cũng không đời nào khai thật với Bạch Mặc Niên cái mạng nghèo túng bẩm sinh của mình. Dù sao thì việc yêu đương với một kẻ tạm thời nghèo rớt mồng tơi và một kẻ nghèo rớt mồng tơi cả đời là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Hắn ngập ngừng giơ tay lên, khiến những cử chỉ ngôn ngữ ký hiệu trông ngập ngừng lắp bắp: 【Thực ra... ở nhà anh còn mười mấy đứa em trai em gái phải nuôi.】 Ừm, sư đệ sư muội thì chẳng phải là em sao? 【Với cả một người già đã lớn tuổi nữa.】 Cái lão già chết tiệt sư phụ hắn chẳng biết đã sống thọ bao nhiêu năm rồi, ăn lắm uống nhiều lại còn hay tiêu xài phung phí, một mình lão phá bằng cả trăm người cộng lại. Phong Lẫm khép lại màn múa tay bằng một vẻ mặt nặng nề bi thương: 【Anh phải gánh vác cả gia đình, chi phí đắt đỏ lắm.】 Bạch Mặc Niên sững sờ. Cậu ngàn vạn lần không ngờ gia cảnh nhà Phong Lẫm lại có đến mười mấy đứa em. Những ngón tay của cậu lơ lửng giữa không trung một lúc lâu làm dấu tiếp:【Bình thường sao không thấy anh nhắc đến bọn họ?】 Phong Lẫm lắc đầu thở dài, khuôn mặt toát lên đôi phần tang thương:【Tụi nó đa phần sống trên núi, ít khi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...