Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Ừm..." Phong Lẫm cố tình kéo dài giọng tỏ vẻ đăm chiêu. Dưới ánh mắt thấp thỏm mong chờ của Bạch Mặc Niên, hắn thong thả dụi tắt điếu thuốc, khóe mắt chứa đựng ý cười, buông hai chữ: "Được thôi." Hắn thế mà lại dễ dàng đồng ý như vậy: "Nhưng chắc phải đợi giải quyết xong vụ của Triệu Gia Hằng đã. Dạo này bận bù đầu, e là anh không có nhiều thời gian rảnh đâu." Nói xong, Phong Lẫm tiện tay xoa đầu Bạch Mặc Niên. Lúc rút tay về, đầu ngón tay hắn kẹp theo một sợi tóc đen nhánh của cậu, lén lút nhét vào túi áo khoác. Hành động này diễn ra quá nhanh và quá kín đáo nên chẳng ai mảy may phát hiện. Vì không nghe thấy gì, nên các giác quan khác của Bạch Mặc Niên trở nên nhạy bén hơn hẳn. Dù cảm nhận được một cơn đau nhói thoáng qua trên đỉnh đầu, nhưng cậu cũng chẳng để tâm. Nghe Phong Lẫm nhận lời chuyển nhà, khóe môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười: 【Vậy để em tìm chỗ ở cho anh trước, nhân tiện liên hệ với Triệu Gia Hằng giúp anh luôn nhé.】 Làm thủ ngữ xong, cậu ngước nhìn sắc trời đang dần tối sầm lại: 【Đi thôi, để em đưa anh về nhà trước đã.】 Căn hộ Phong Lẫm thuê tuy nằm khá gần trung tâm thành phố, nhưng xung quanh lại chẳng có ga tàu điện ngầm nào, đi lại khá bất tiện. Sau khi đưa Phong Lẫm về đến dưới lầu, Bạch Mặc Niên ngồi trong xe nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần nơi cầu thang, lúc này mới thu hồi ánh mắt. 【Đi thôi.】 Sau khi Phong Lẫm rời đi, nét mặt Bạch Mặc Niên trở nên lạnh nhạt hờ hững. Cậu ngồi ở băng ghế sau ra hiệu bằng tay. Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu lập tức…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...