Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hèn gì cái thằng nhãi Thanh Dật lại hèn đến thế, để sư phụ mà biết chuyện chắc đánh nó tơi bời hoa lá luôn! Đường đường là đệ tử nội môn mà lại vì lười vẽ bùa nên chạy ra tiệm photocopy in ra, truyền ra ngoài thì sư phụ bọn họ còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong giới nữa? Phong Lẫm nheo mắt lại, gằn giọng lạnh lẽo: "Cái thằng nhãi này, to gan thật đấy." Thanh Dật biết mình tiêu đời rồi, giờ chỉ còn cách cầu xin khoan hồng. Cậu ta ôm chặt lấy chân Phong Lẫm, khóc lóc thảm thiết: "Đại sư huynh, em có lỗi với sư phụ, có lỗi với anh, có lỗi với Tam Thanh Tổ sư gia! Em làm mất mặt mọi người rồi. Xin anh ngàn vạn lần đừng mách sư phụ, không thì ổng ở nước ngoài cũng yểm bùa hình nhân đâm kim em mất hu hu hu..." Đến kẻ ngang tàng không sợ trời không sợ đất như Phong Lẫm còn sợ bị sư phụ yểm bùa, huống hồ chi là đứa nhát gan nhất là Thanh Dật. Nãy xếp hàng ở phía sau nghe đại sư huynh bắt mọi người gọi điện gọi sư phụ về, cậu ta đã sợ đến nhũn cả chân rồi. Linh Vi đứng bên cạnh nhìn mà không đành lòng, ngập ngừng lên tiếng khuyên can: "Đại sư huynh, Thanh Dật cũng biết lỗi rồi, hay là anh tha cho nó một lần đi. Em sẽ giám sát anh ấy, đảm bảo lần sau anh ấy không dám lười biếng nữa đâu." Phong Lẫm rủ mắt liếc Thanh Dật, cậu ta vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc để tỏ rõ quyết tâm: "Thật đấy đại sư huynh, em thề không dám tái phạm nữa đâu." Dưới ánh mắt nơm nớp lo sợ của Thanh Dật, Phong Lẫm im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu lên tiếng: "Muốn anh giấu giúp cũng được, tuần sau…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...