Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cảnh tượng trước mắt quá đỗi quỷ dị, khiến Triệu Gia Hằng có cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân chạy dọc sống lưng, làm anh ta nín thở. Bạch Mặc Niên vẫn đứng lặng im ngay sau lưng anh ta. Nén nhang trên tay mới cháy được một phần ba đã tắt ngấm từ lúc nào. Đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn sau những lọn tóc lòa xòa, làn da dưới ánh trăng càng thêm trắng bệch. Cậu cứ thế giương đôi mắt lạnh lẽo thấu xương nhìn chằm chằm Triệu Gia Hằng, khiến người ta rợn tóc gáy. "Mặc... Mặc Niên..." Giọng Triệu Gia Hằng run lẩy bẩy. Anh ta loạng choạng lùi lại vài bước, luống cuống vươn tay định túm vạt áo Phong Lẫm: "Anh Phong... anh nhìn xem... nhang trên tay Mặc Niên..." Chưa đợi anh ta nói hết câu, Phong Lẫm đã nhạy bén nhận ra sự bất thường. Hắn nhíu mày, dứt khoát cắm phập bó nhang đang cầm trên tay xuống đất. Hắn quay ngoắt người lại không chút chần chừ, hai ngón tay nhanh như chớp lướt qua những chiếc lá cỏ sắc lẹm bên đường rồi ấn mạnh vào giữa trán Bạch Mặc Niên, để lại một vệt máu đỏ tươi. "Phù——!" Bụi cỏ xung quanh vốn đang tĩnh lặng bỗng rung lên bần bật, phát ra tiếng xào xạc rợn người. Cứ như thể có một thứ gì đó vô hình vừa bị dọa cho hoảng sợ, đang chạy tán loạn khắp nơi. Đồng tử Bạch Mặc Niên đột ngột co rúm lại, rồi từ từ giãn ra. Ánh mắt dần lấy lại vẻ tỉnh táo thường ngày. Cậu ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Phong Lẫm, lại cúi đầu nhìn nén nhang đã gãy làm đôi trên tay mình, dường như chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Phong Lẫm nhìn cậu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...