Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chẳng biết vì sao, đêm qua tất cả mọi người đều ngủ say như chết, mãi đến khi mặt trời lên cao mới lục tục tỉnh giấc. Phong Lẫm mơ màng mở mắt, liền giật mình khi thấy khuôn mặt hốc hác của Triệu Gia Hằng lù lù ngay trước mặt. Đối phương mang theo hai quầng thâm thâm sì, rõ ràng là cả đêm qua mất ngủ, giọng điệu oán trách: "Anh Phong, cuối cùng anh cũng dậy rồi." Phong Lẫm đưa tay vuốt mặt, lúc này mới phát hiện mặt trời đã lên cao. Thanh Dật và Linh Vi đang thu dọn hành lý, còn Bạch Mặc Niên thì dùng chai rỗng hứng một ít nước suối trên núi, để dành lát nữa cho mọi người đánh răng rửa mặt. Thấy vẻ mặt như đưa đám của Triệu Gia Hằng, Phong Lẫm mới chậm chạp ngồi dậy. Giọng hắn trầm thấp, lười biếng, mang theo chút ngái ngủ: "Chẳng phải cậu nói hôm nay sẽ gọi điện gọi người tới phụ dời mộ sao? Người đâu?" Triệu Gia Hằng dở khóc dở cười, mặt mày càng thêm sầu não: "Tôi có gọi người rồi, nhưng họ bảo đi đến bãi đá dăm thì mất phương hướng, không tài nào vào được, ngay cả định vị GPS cũng hỏng nốt. Chúng ta khó khăn lắm mới vào được đây, chẳng lẽ giờ lại quay ra đón họ?" Thanh Dật vừa rũ rũ chiếc đạo bào trong vali vừa tiện mồm châm chọc: "Còn dời mộ gì nữa? Tôi thấy tổ tiên nhà anh tức giận đến mức quan tài đè không nổi nữa rồi, có khi lát nữa tự bật nắp chui ra ấy chứ." Nghe vậy, Triệu Gia Hằng lập tức đứng bật dậy trừng mắt nhìn Thanh Dật, tức đến mức nói lắp bắp: "Cậu cậu cậu... cậu dám xúc phạm tổ tiên nhà tôi?! Cẩn thận tôi kiện cậu đấy!" Thanh Dật thong thả đáp lại: "Anh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...