Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Người trước mắt rõ ràng là Bạch Mặc Niên, nhưng lại không phải là Bạch Mặc Niên. Điểm trực quan dễ thấy nhất chính là đối phương căn bản không thể nói chuyện, cũng chẳng thể nghe thấy gì. Sắc mặt Phong Lẫm khó coi vô cùng, đáy mắt loé lên tia lạnh lẽo nhưng giọng nói lại bị hắn ghì xuống thật thấp, như thể sợ làm kinh động điều gì đó: "Cho mày cơ hội cuối cùng —— Cút ra khỏi cơ thể em ấy ngay!" Hắn có niềm tin mình có thể xử lý được linh hồn ác độc trước mắt, nhưng lại không chắc chắn có thể giữ cho Bạch Mặc Niên không bị thương hay không. Hắn chỉ hy vọng đối phương biết điều mà tự rời đi, đừng ép hắn phải ra tay. Bên trong cỗ quan tài tối đen bỗng vang lên một tràng cười nhẹ tênh. Phong Lẫm chỉ cảm thấy cơ thể lạnh lẽo trong lòng mình đang cười đến mức rung hết cả lên. Người nọ quấn chặt lấy cổ hắn như một con rắn, nghiêng đầu áp mặt vào lồng ngực hắn một cách đầy ỷ lại —— đây là tư thế mà Bạch Mặc Niên thường thích nhất, hơi thở đầy mập mờ. "Cơ mà đây vốn dĩ là cơ thể của em mà..." Những ngón tay lạnh giá chầm chậm vuốt ve đường xương hàm đang căng cứng của Phong Lẫm, "Anh muốn em cút đi đâu?" Sắc mặt Phong Lẫm thay đổi hẳn, trái tim như rơi xuống hầm băng: "Mày nói cái gì?!" Đối phương không đáp lại nữa. Trong quan tài tối đen như mực, dưỡng khí đang loãng dần đi một cách rõ rệt. Mùi gỗ mục nát hòa quyện với mùi bùn đất ẩm ướt, từng đợt từng đợt quấn quýt nơi chóp mũi. Trong cái không gian chật hẹp tù túng này, dường như đến cả thời gian cũng đọng lại. Phong Lẫm chợt nảy…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...