Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiếng ho của Phong Lẫm im bặt ngay lập tức. —— Nói thật, hắn vốn chẳng trông mong gì vào việc đám người Thanh Dật sẽ đến cứu mình, hắn chỉ đơn giản muốn xác nhận xem họ có còn ở bên ngoài quan tài hay không. Câu trả lời đã quá rõ ràng, lũ nhóc đó hoặc là đã nhanh chân chuồn lẹ, hoặc là đã bị Bạch Mặc Niên dùng thủ đoạn đưa đi nơi khác, tóm lại là chẳng thấy bóng dáng đâu. "... Mặc Niên, em hiểu lầm rồi." Phong Lẫm nuốt nước bọt, thận trọng cân nhắc lời nói để không chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của đối phương: "Anh chỉ muốn biết nhóm Thanh Dật đã đi đâu rồi thôi." Nghe vậy, Bạch Mặc Niên khẽ nhếch môi, cậu rõ ràng đang cười nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt. Góc nghiêng thanh tú khuất trong bóng tối khiến đường nét khuôn mặt cậu trở nên sắc lẹm và xa lạ, cậu khẽ thở dài: "Anh xem, em đã nói gì nào..." Cậu chầm chậm vuốt ve khuôn mặt Phong Lẫm, rủ mắt che giấu những cảm xúc nguy hiểm: "Chỉ cần có người ngoài ở đó, sự chú ý của anh sẽ chẳng bao giờ dừng lại trên người em. Em giải quyết họ quả nhiên là đúng đắn..." Lời còn chưa dứt, Phong Lẫm đã chộp lấy cổ tay cậu, kinh nghi hỏi: "Em giết họ rồi?!" Bạch Mặc Niên thản nhiên nhướng mày, liếc nhìn bàn tay Phong Lẫm đang siết chặt mình, khóe môi càng cong lên đậm hơn: "Đúng thế, em giết họ rồi đấy, thì đã sao?" Cậu nhìn chằm chằm vào hắn bằng đôi mắt đen kịt, ý cười đầy vẻ trêu đùa: "Hay là... anh muốn giết em để trả thù?" Bầu không khí trong quan tài lập tức đông cứng lại, hệt như có một ngọn núi vô hình đang đè nặng khiến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...