Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
*Nguyên văn là 直球恋爱选手 dịch tạm là tuyển thủ tình yêu đánh bóng thẳng có thể hiểu là kiểu người theo đuổi tình yêu theo kiểu thẳng thắng, không vòng vo Làm sao Phong Lẫm có thể không nhận ra nhóm Thanh Dật đã trúng tà cơ chứ. Hắn khẽ nhướng mày, đành phải đặt Bạch Mặc Niên xuống đất. Vài ba cái gạt tay, hắn đã cởi trói cho đôi tay bị áo khoác quấn chặt của đối phương. Tiếp đó, hắn vén vạt áo thun trắng của cậu lên, nhanh tay dùng ngón tay quẹt mờ vài nét bùa trấn linh đã vẽ trước đó. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười: "Em cứ vậy mà trêu bọn họ thế này sao?" Bạch Mặc Niên lạnh lùng lườm hắn, không thèm trả lời. Phong Lẫm cười cười, đưa tay xoa đầu Bạch Mặc Niên. Rồi nhân lúc bóng cây che khuất, hắn kéo cậu vào lòng, từ từ hôn một trận ngấu nghiến. Mãi đến khi đối phương bắt đầu thở dốc vì thiếu dưỡng khí, hắn mới chịu buông ra: "Lát nữa dù có phải giả vờ thì em cũng ráng mà diễn cho trọn vai, đừng để bọn Thanh Dật nhận ra đấy." Cái bộ dạng tàn nhẫn, hung hãn của Bạch Mặc Niên hiện tại khác xa hoàn toàn so với trước kia, kiểu gì cũng bị nhìn ra sơ hở. Dặn dò xong xuôi, Phong Lẫm sải bước về phía ba người đang bu quanh mép vực khóc lóc thảm thiết. Hắn rút vài lá bùa vàng từ trong túi áo ra, dán lên lưng mỗi người một lá. Riêng Thanh Dật, hắn còn tặng thêm một cú đá vào mông. "Ối giời ơi! Thằng chó nào đá tao!" Thanh Dật đang khóc dở mếu dở, cách màn hình điện thoại chỉ tay lên trời mắng mỏ thề thốt. Đột nhiên bị ai đó đá một cú ngã sấp mặt, cậu ta tức tối bật dậy khỏi mặt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...