Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Hàn không ngại việc tình nhân nhỏ giở chứng, dù sao thì đã là người thì ai cũng có thất tình lục dục. Nhưng giở chứng cũng phải có lý do, nếu không thì khác gì gây sự vô cớ. Anh cẩn thận ngẫm lại khoảng thời gian ở bên Trần Thứ gần đây, phát hiện hai người không hề có mâu thuẫn gì, ngược lại còn khá vui vẻ. Lẽ nào có điểm nào đó mình không phát hiện ra? Ngay lúc sắc mặt Trang Nhất Hàn đang âm u bất định, Trần Thứ đột nhiên bật cười ở đầu dây bên kia. Giọng nói trầm thấp, lười biếng, âm cuối như chiếc móc câu, khẽ khàng quyến rũ: "Đùa anh thôi. Ăn ở đâu, gửi thời gian địa chỉ cho tôi nhé." "..." Trang Nhất Hàn mặt mày khó coi, chậm rãi thở ra một hơi: "Sáu giờ tối, số 17 đại lộ Tân Hòa." Anh nói xong liền cắt đứt cuộc gọi, ném điện thoại lên bàn, đưa tay kéo cà vạt. Rõ ràng tâm trạng đã bị thái độ lúc nóng lúc lạnh vừa rồi của Trần Thứ làm cho rối loạn. Sáu giờ tối, trời đã nhá nhem. Đèn neon hai bên đường lần lượt sáng lên, điểm tô cho khu phố thương mại thêm phần sầm uất, náo nhiệt. Trang Nhất Hàn đỗ xe bên lề đường, giơ tay nhìn đồng hồ, phát hiện đã trễ khoảng mười phút. Anh khẽ nhíu mày, đang định gọi điện hỏi Trần Thứ khi nào đến, thì cửa sổ xe bên cạnh đột nhiên bị gõ nhẹ hai cái. "Xin lỗi, giờ cao điểm hơi kẹt xe, tôi đến muộn." Trần Thứ cúi người đứng ngoài cửa xe, đôi mắt hồ ly hơi xếch mang theo ý cười, hoàn toàn không nhìn ra vẻ u uất lúc ở quán cà phê buổi trưa. Chỉ là cậu đã điều chỉnh lại tâm trạng, còn Trang Nhất Hàn thì vẫn chưa nguôi ngoai, trong…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...