Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vì hộp bao cao su xuất hiện bất thình lình kia, bầu không khí trên đường về nhà của hai người trở nên vô cùng kỳ lạ. Phong Lẫm tự nhủ bản thân những năm qua đã trải qua bao sóng gió, cảnh tượng gì mà chưa từng thấy, thế nhưng khi Bạch Mặc Niên mặt không đổi sắc nhét hộp bao cao su đó vào túi áo khoác, não bộ của hắn vẫn bị đình trệ trong chốc lát, kéo theo đó là hàng loạt suy nghĩ nảy ra. Chẳng hạn như, họ còn chưa chính thức sống chung, thế này liệu có hơi nhanh quá không? —— Lỡ như Bạch Mặc Niên chỉ là mua về trước chứ không định dùng ngay tối nay thì sao? —— Nhưng bao cao su thì có gì cần thiết mà phải tích trữ sớm đâu, dưới lầu đâu đâu cũng bán mà. Hắn đứng trong thang máy, dán mắt vào những con số tầng đang liên tục thay đổi trên màn hình hiển thị, lần đầu tiên trong đời cảm thấy đầu óc mình hơi thiếu nhạy bén. Bạch Mặc Niên chẳng hề hay biết về cơn bão trong đầu Phong Lẫm, cậu thản nhiên đứng bên cạnh, những ngón tay thon dài vân vê chiếc hộp nhỏ màu xanh chỉ bằng bàn tay. Lớp màng nilon phát ra những tiếng sột soạt giòn tan dưới ánh đèn, âm thanh tuy không lớn nhưng lại vô cùng nổi bật trong không gian tĩnh mịch của thang máy. Mãi cho đến khi thang máy lên đến tầng và phát ra tiếng "ting" một cái, bầu không khí im lặng giữa hai người mới bị phá vỡ. Phong Lẫm khẽ ho một tiếng nhắc nhở: "Đến rồi, đi thôi em." Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Cũng may là Trương Đoan đã về quê, nếu không thì khó mà giải thích tình cảnh tối nay thế nào. Hắn xách…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...