Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lời của Linh Vi làm tất cả mọi người giật nảy mình. Chỉ nghe hai tiếng "rầm", "rầm" mở cửa xe, Phong Lẫm và Thanh Dật vội vàng lao xuống kiểm tra tình hình. Đến cả Bạch Mặc Niên cũng ngửi thấy mùi khác thường nên cũng bước xuống theo. "Ối giời ơi... Cái thằng nhãi ranh nào đâm ta... ta nhất định phải yểm bùa hình nhân đâm kim nó mới được..." Mọi người xuống xe, chỉ thấy một lão già mặc áo khoác xám đang nằm ngửa dưới đất ngay trước đầu xe. Một tay lão ôm eo, tay kia đập bành bạch xuống đất kêu gào thảm thiết. Nhìn khoảng cách thì chỉ cần gần chút nữa thôi là lão đã bị bánh xe chèn qua rồi. Tuy làn da bị rám nắng đen nhẻm, nhưng mái tóc bạc phơ của lão lại được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, đó cũng chính là lý do Linh Vi vừa nhìn đã nhận ra ngay. Thanh Dật mặt cắt không còn giọt máu: "Sư phụ?! Chẳng phải người đang đi du lịch nước ngoài sao?!" Lão già Thuần An ban nãy bị đâm đến hoa mắt chóng mặt, mãi đến tận lúc này mới nhìn rõ kẻ đâm mình lại chính là đồ đệ út Thanh Dật. Lão lập tức nổi trận lôi đình, chộp lấy chiếc gậy gỗ đào mình mang theo, đẩy tay Linh Vi đang định đỡ ra rồi lồm cồm bò dậy. Lão chẳng nói chẳng rằng, cứ nhắm thẳng mông Thanh Dật mà nện: "Cái đồ nghịch tử này! Lão đạo hôm nay sơ sẩy không xem hoàng lịch trước khi ra cửa, không ngờ lại bị cái thứ đồ đệ giết thầy phản môn nhà ngươi đâm trúng! Ngươi lại đây, xem ta có đánh chết cái thằng nhãi ranh nhà ngươi không!!" "Ối dồi ôi cái mông con! Sư phụ ơi con sai rồi! Con biết lỗi rồi! Vừa nãy con thật sự không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...