Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Phong Lẫm và Linh Vi vừa quét dọn xong điện Ngọc Hoàng thì nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp từ gian điện phụ bên cạnh truyền đến. Sư phụ Thuần An xỏ đôi giày vải đế nghìn lớp cũ kỹ lững thững bước ra, tay cầm tẩu thuốc bằng mặc ngọc. Lão tùy ý gõ gõ tẩu thuốc vào góc bàn, tàn thuốc rơi xuống lả tả hệt như tuyết. Bạch Mặc Niên thì rủ mắt đi theo sau lão, nét mặt vẫn bình thản như thường, hệt như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra. Phong Lẫm thấy thế liền vứt chiếc chổi sang một bên, âm thầm liếc nhìn Bạch Mặc Niên một cái: "Sư phụ, quét xong điện Ngọc Hoàng rồi ạ." Hắn chẳng hỏi han gì, vì hắn biết chắc sư phụ sẽ chẳng chịu hé răng nửa lời, chi bằng đợi lúc về nhà rồi hỏi Bạch Mặc Niên sau. Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Lão già Thuần An rít một hơi thuốc, lười nhác ậm ừ: "Khuya rồi, lát nữa bảo Thanh Dật lái xe đưa tụi bây xuống núi. Vài bữa nữa thông báo cho mấy đứa sư đệ sư muội khác, bảo tụi nó về đây họp một buổi." Khóe mắt Phong Lẫm giật giật, thầm nghĩ có phải công ty niêm yết đâu mà bày đặt họp với chả hành: "Vâng, thế con xuống núi trước đây." Thanh Dật và Linh Vi cũng vội vàng hành lễ: "Sư phụ, tụi con cũng xuống núi ạ." Bọn họ vừa quay lưng định chuồn lẹ thì lão già Thuần An bất ngờ ho hắng một tiếng thật to, đằng hắng lấy giọng. Chiếc tẩu mặc ngọc gõ vào bàn thờ phát ra tiếng "cộp cộp cộp", hệt như đang ám chỉ điều gì đó. Thanh Dật và Linh Vi nhìn nhau, cả hai đều thấy sự tuyệt vọng trong mắt đối phương. Hai đứa lủi thủi quay lại, động tác…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...