Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Bạch Thính Xuyên mất tích rồi. Chuyện này mới xảy ra năm ngày trước, mất liên lạc cùng lúc còn có cả Bạch Chấn Nghiệp. Mẹ Bạch lo sợ tin tức lọt ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty, nên ban đầu bà chỉ dám âm thầm phái người đi tìm, thậm chí còn không dám báo cảnh sát. Mãi cho đến khi bà vô tình tìm thấy vài ống thuốc mê trong ngăn kéo phòng chồng, bà mới chợt nhận ra điều gì đó. Hơi thở bà dừng lại, bên tai vang lên tiếng ong ong, ký ức hệt như quay trở lại đêm mưa của mười ba năm trước, lúc cậu con trai út Mặc Niên bị nhóm người đó cưỡng ép đưa đi. Bà cảm thấy trời đất quay cuồng, đứng không vững nữa. Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Toàn bộ người làm trong căn biệt thự rộng lớn đã bị cho nghỉ việc. Mẹ Bạch lảo đảo chạy xuống lầu, vừa vặn bắt gặp Bạch Mặc Niên đã trở về nhà sau khi nhận được tin tức. Bà sững người một lát, rồi lao tới ôm chầm lấy cậu con trai út mà khóc không thành tiếng. Trong lúc bối rối, bà thậm chí quên mất sự thật rằng Bạch Mặc Niên căn bản "không nghe thấy", lời nói trở nên lộn xộn: "Mặc Niên, phải làm sao đây, phải làm sao đây... Anh con chắc chắn là bị bố con đưa đi rồi..." "Cái đồ súc sinh đó, năm xưa hại con chưa đủ! Giờ còn muốn hại cả anh con nữa! Mặc Niên, nghe lời mẹ, dạo này đừng đi đâu cả, đừng đi đâu cả, con biết chưa?" Mẹ Bạch khóc đến mờ cả mắt, tự nhiên cũng không nhận ra đứa con trai đang bị bà ôm chặt từ đầu đến cuối chẳng hề có phản ứng gì. Nét mặt cậu bình thản đến đáng sợ, thậm chí còn không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...