Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Không... chỉ là không ngờ mắt anh tinh thế, lại nhìn ra tôi là người trong nghề." Phong Lẫm nhanh trí tìm ngay được một cái cớ. Hắn tùy ý gạt nhẹ tấm biển "đồng nghiệp miễn vào", ánh mắt dò xét gương mặt Trần Cốt Sinh như thể vừa phát hiện ra điều gì đó thú vị: "Xin hỏi quý danh?" Trần Cốt Sinh mỉm cười nhạt, không giải thích quá nhiều về cái tên lạ lẫm của mình: "Tôi họ Trần, tên Cốt Sinh." Phong Lẫm hỏi vặn lại: "Vạn pháp đều sinh ra từ xương cốt?" "Không," Trần Cốt Sinh rủ mắt đẩy lại gọng kính, nhìn vào mắt Phong Lẫm và buông một câu nhẹ tênh, "Là chữ 'Sinh' trong hướng tử nhi sinh... [1] " [1] Hướng về cái chết mà sống 是向死而生: Đây là tư tưởng của triết gia người Đức Martin Heidegger, nó nhắc nhở rằng cái chết là điều tất yếu. Khi con người nhận thức rõ ràng về cái chết, họ sẽ không còn sợ hãi hay lãng phí thời gian, từ đó trân trọng từng khoảnh khắc và sống một cuộc đời ý nghĩa, chân thực hơn. Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Ngoại trừ chính họ, có lẽ chẳng ai hiểu được ý nghĩa của câu nói này. Bởi dù là "Vạn pháp đều sinh ra từ xương cốt" hay "Hướng về cái chết mà sống" thì chữ "Sinh" ấy nhìn qua đều là cùng một mặt chữ. Phong Lẫm bật cười một tiếng: "Trùng hợp thật, nghe cứ như tên của một người chết vậy." Trần Cốt Sinh khẽ nghiêng đầu: "Thế sao? Nhưng hình như hiện tại tôi vẫn còn đang sống mà?" "Không vội." Phong Lẫm nhìn vào hình xăm trên tay phải của gã, đầy ẩn ý nói, "Tôi chưa từng thấy ai trúng 'song sinh giáng' mà có thể sống quá ba…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...