Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Phong Lẫm vốn định tranh thủ lúc trời còn sáng để vào rừng tìm người, không ngờ lại đụng ngay mấy cái cục nợ này. Hắn mặt không cảm xúc cởi khuy măng sét, xắn tay áo lên, bộ dạng như thể hễ không vừa ý là sẽ lao vào đánh nhau ngay lập tức, làm Thanh Dật sợ đến mức lùi lại mấy bước, nép sau lưng Bạch Mặc Niên: "Đại sư huynh, có phải anh định đánh em không?" Phong Lẫm lạnh lùng nhướng mày: "Muốn đánh mày thì lúc nào chẳng được, cần gì phải lựa hôm nay? Có mang theo la bàn chưa?" "Dạ có đại sư huynh, ở chỗ em nè." Đăng tải tại noisyteam.wordpress.com. Vui lòng không reup. Linh Vi ngồi ở ghế sau xe điện, nghe thấy thế liền vội vàng xuống xe. Cô ôm một chiếc ba lô lớn, ngồi xổm xuống đất đổ hết đồ đạc bên trong ra. Chắc vì nghe Phong Lẫm bảo vào rừng tìm người nên ngoài đủ loại pháp khí, cô còn mang theo cả dây thừng cứu hộ và đèn pin, trông đáng tin cậy hơn Thanh Dật nhiều. Sắc mặt Phong Lẫm dịu đi đôi chút, hắn cúi người nhặt chiếc la bàn lên, thổi nhẹ lớp bụi bám bên trên: "Anh trai của Mặc Niên bị bắt cóc rồi, lát nữa tụi bây cầm đèn pin đi theo anh vào trong tìm người, nhớ chú ý an toàn." Linh Vi thốt lên một tiếng "hả", không giấu nổi vẻ kinh ngạc: "Anh Mặc Niên, anh trai anh bị bắt cóc sao?" Tay cầm đèn pin của Thanh Dật run lên bần bật —— Vì phấn khích. Trong đầu cậu ta đã tự vẽ ra một bộ phim hành động đấu trí đấu dũng với bọn bắt cóc, đủ để bất kỳ thiếu niên cuồng nhiệt nào cũng phải sục sôi máu nóng: "Anh Mặc Niên, anh cứ yên tâm! Tụi em nhất định sẽ tìm được người về…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...