Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiếng đánh nhau bên ngoài nhanh chóng thu hút sự chú ý của Bạch Chấn Nghiệp. Ông ta vốn đang đứng ở sườn núi gọi điện thoại, từ đằng xa thấy hai gã bảo vệ đã bị quật ngã xuống đất, sắc mặt lập tức thay đổi, quay người bỏ chạy. Vì quá hoảng loạn, lúc chạy ông ta còn vô tình giẫm gãy một cành cây, tiếng "rắc" vang lên khô khốc giữa đêm đen tĩnh mịch. Phong Lẫm đã sớm nhìn thấy bóng dáng tháo chạy của Bạch Chấn Nghiệp nhưng hắn không đuổi theo ngay, mà cùng Bạch Mặc Niên bước vào bên trong nhà máy bỏ hoang. Vật duy nhất có thể phát ra ánh sáng là chiếc bóng đèn đơn sơ trên đỉnh đầu. Bạch Thính Xuyên bị dây nilon trói chặt trên giường xếp, sắc mặt trắng bệch yếu ớt, tình trạng trông rất tệ. Bạch Mặc Niên biến sắc, vội vàng tiến lên thăm dò hơi thở của anh trai, thấy không có vết thương hở mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu lần mò tìm nút thắt để cởi trói, nhưng sợi dây bị thắt quá chặt thành nút chết, không tài nào gỡ ra được. "Anh ta không sao, chỉ là kiệt sức nên ngất đi thôi." Phong Lẫm dứt khoát rút một con dao xếp ra, ánh bạc lóe lên, sợi dây đứt phựt. Hắn thấy trong góc có mấy chai nước suối chưa khui, bèn ra hiệu cho Bạch Mặc Niên đỡ người dậy, rồi đổ chút nước vào miệng Bạch Thính Xuyên. Bạch Thính Xuyên đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cảm nhận được dòng nước mát rượi thấm vào cổ họng khô khốc, anh ta theo bản năng nuốt xuống, thần trí rốt cuộc cũng khôi phục được vài phần. Anh ta mơ màng mở mắt, thấy em trai và Phong Lẫm đang đứng trước mặt thì sững người, suýt chút nữa…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...