Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trên đời này, dường như có những kẻ trời sinh đã không cần thầy dạy cũng tự biết cách làm chuyện đó. Khi hôn Trần Thứ, bạn sẽ có ảo giác rằng mình đang được cậu yêu sâu đậm. Trong mắt cậu chỉ có sự tồn tại của bạn, thân thể áp sát vào nhau, lớp áo mỏng manh căn bản không thể ngăn cản được nhiệt độ nóng rẫy, ngay cả không khí cũng trở nên loãng đi. "Ưm..." Trang Nhất Hàn không kìm được mà nhíu mày rên khẽ. Anh vừa khó nhọc nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Trần Thứ, vừa chống chặt vào vai đối phương, cố gắng tạo khoảng cách giữa hai người. Thế nhưng, không biết có phải do thiếu oxy hay không, sức lực ngày càng yếu đi, đến cuối cùng cả người mềm nhũn, chỉ có thể mặc cho đối phương tùy ý điều khiển. Trong khoang xe tối tăm tràn ngập tiếng nước mờ ám, nhiệt độ tăng dần lên từng nấc. Ánh mắt lạnh lùng của Trang Nhất Hàn nhuốm đầy tình dục, không kìm được mà rỉ ra vài giọt nước mắt sinh lý. Đuôi mắt xếch lên của anh ửng hồng, hàng mi tựa lông quạ thấm đẫm nước, so với ban ngày lại càng thêm vài phần yếu đuối, dễ bị bắt nạt. Trần Thứ giữ chặt mười ngón tay anh, ép chặt vào giữa hàng ghế da màu đen. Môi lưỡi quấn quýt không rời, hơi thở xâm chiếm đầy bá đạo, không còn là dáng vẻ lười biếng, cười như không cười thường ngày nữa. Trang Nhất Hàn bị ép ngửa đầu đáp lại. Cúc áo sơ mi trắng trên người bung ra từng chiếc một, xương quai xanh gợi cảm lộ ra trong không khí, không kìm được mà co rúm lại vì lạnh. Cuối cùng anh cũng nhận ra điều gì đó, đột ngột tỉnh táo lại từ cơn mê tình ái, vội…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...