Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vách đá Verolash. Sóng biển mặn chát liên tục vỗ vào vách đá dựng đứng, núi đá lởm chởm đen kịt phủ một lớp tinh thể muối dày cộp. Vì đã vào mùa gió mùa, những hốc đá trên vách phát ra tiếng cá voi hát oán hận sầu thảm. Tương truyền vào thời viễn cổ nơi này từng đầy rẫy tổ trùng. Cách bờ không xa, một nhà kho kim loại bỏ hoang lặng lẽ ẩn mình bên sườn vách đá, trông như một con quái thú thép khổng lồ. Chút hoàng hôn đỏ ngầu cuối cùng khi mặt trời lặn chiếu nghiêng qua khung cửa sổ đổ nát, soi sáng cảnh tượng hỗn loạn bên trong. Mười hai trùng đực run rẩy co rúm trốn trong góc, những bộ lễ phục bằng lụa đắt tiền bị mồ hôi lạnh thấm đẫm dính chặt vào người. Ngay cả trang sức cũng xộc xệch, nhưng vẫn không làm giảm đi vẻ lấp lánh rực rỡ của đá quý. Chỉ là ở trong hoàn cảnh tồi tệ thế này lại trông đặc biệt chướng mắt. Nhìn trang phục sang trọng và gương mặt được chiều chuộng từ bé của họ, không khó để nhận ra họ có địa vị cao quý ở phương Nam. Tiếc là quân phản loạn vác súng tuần tra xung quanh lại hoàn toàn ngó lơ, ánh mắt sau lớp mặt nạ của họ vừa lạnh lùng lại tàn nhẫn. Đôi bốt quân đội màu đen đi lại tuần tra, giẫm đi giẫm lại lên vũng máu chưa khô, kéo ra những sợi tơ đỏ nhớp nháp—— Ngay từ hai tiếng trước, một trùng đực không biết sống chết dám lớn tiếng chửi rủa bọn họ, lời còn chưa dứt thì xương họng đã bị đạn bắn nát. Cái xác lạnh ngắt ngã thẳng xuống đất rồi dần cứng đờ dưới làn gió biển thổi qua cửa sổ, dòng máu nóng hổi chảy tràn khắp sàn. Trùng thần ơi! Những trùng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...