Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Tôi… tôi nói thật đấy! Chiếc nhẫn trên tay cậu ta chắc chắn có giấu thiết bị định vị! Các người mở ra xem là biết ngay!” Vốn đã không ưa gì Erland từ hồi còn ở miền Nam, giờ đây, nỗi sợ hãi và tủi nhục vì bị bắt cóc đang ăn mòn lý trí của John như nọc độc. Gã chẳng thèm bận tâm xem lời mình nói có hợp lý không, càng không nghĩ đến chuyện nếu Erland thật sự mang theo thiết bị định vị thì có lẽ bọn họ vẫn còn một tia hy vọng sống sót. John chỉ muốn thấy Erland gặp xui xẻo. Đôi mắt hèn nhát của gã vì thế mà đỏ ngầu, ánh lên vẻ hung tợn ghim chặt vào người y, rồi gã rít qua kẽ răng: “Cậu có dám giao chiếc nhẫn ra không?!” Erland không nói gì, vẫn giữ vẻ ung dung tự tại, như thể đang xem một vở kịch hề lố bịch. Không khí dường như đông đặc lại, chỉ còn tiếng hệ thống thông gió rì rầm bên tai. Ánh mắt Halius chậm rãi dời sang Erland. Hắn không nói một lời, chìa tay về phía y. Những đầu ngón tay thon dài bọc trong găng tay tác chiến màu đen khẽ ngoắc lại, mang theo một mệnh lệnh lặng im: Giao ra đây. Thấy vậy, Erland chỉ cong môi cười, rồi mới khoan thai đưa tay phải ra —— Trùng đực này không chỉ sở hữu vẻ đẹp độc nhất vô nhị, mà ngay cả bàn tay cũng hoàn mỹ không tì vết. Những ngón tay xương xẩu, thon dài, trắng nõn. Chiếc nhẫn đá quý màu tím đắt giá lặng lẽ nằm trên ngón áp út, rực rỡ ngay cả trong ánh sáng lờ mờ. Halius đột ngột siết chặt cổ tay Erland, mạnh đến mức nghe được cả tiếng xương va khẽ. Hắn cúi người sát lại gần trùng đực, hơi thở lạnh buốt, giọng nói cố tình đè…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...