Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Horner vốn tưởng trùng đực bị chỉ định sẽ sợ đến tái mặt, tệ lắm cũng phải run lên một cái. Nào ngờ, đôi mắt tím của đối phương lại lóe lên một tia hứng thú, khóe môi y hơi nhếch lên, ung dung chỉ vào mình hỏi: “Tôi á?” —— Trông còn có vẻ mừng vãi cả ra nữa chứ?! Tình huống này khiến Horner ngớ người. Hắn vô thức xoa nắn khẩu súng kim loại lạnh lẽo trong tay, cuối cùng cũng tìm lại được chút cảm giác làm chủ của một tên bắt cóc, rồi nhướng mày: “Đương nhiên, nếu bên cạnh ngài không có ma.” An ủi tinh thần = Lên lầu vào phòng = Bồn tắm = Có thể tắm. Trong đầu Erland đã ngay lập tức hoàn thành phương trình suy luận hoàn hảo này. “Nếu đã vậy thì tôi rất sẵn lòng.” Trùng đực trước mặt chỉ tao nhã cúi người, mái tóc đen như mực của y ánh lên vầng sáng như lụa dưới ánh đèn. Bất kể là ngoại hình, cấp bậc hay lễ nghi, y đều là một sự tồn tại có một không hai ở miền Nam. Chỉ là, sự háo hức ẩn giấu trong mắt y khiến lũ trùng cảm thấy có chút bất an. “Không nên chậm trễ trong việc này nữa, chúng ta lên lầu ngay bây giờ đi.” Trùng đực quý tộc sẽ không dễ dàng chịu ra tay an ủi tinh thần cho trùng cái, vừa để giữ gìn thân phận, vừa để duy trì đẳng cấp. Dù sao thì họ cũng không giống những trùng đực thường dân phải dựa vào việc an ủi để kiếm tinh tệ. Tính tình Erland bao năm nay luôn cao ngạo, lại càng không đời nào đi an ủi tinh thần cho ai. Nhưng dưới sự uy hiếp từ những họng súng đen ngòm của đám phản quân miền Bắc, y cảm thấy thỉnh thoảng phá lệ một lần cũng chẳng sao. Có lẽ thái độ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...