Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáng sớm hôm sau, khi Halius tỉnh dậy từ cơn mê man, thứ đập vào mắt hắn là chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy trên đỉnh đầu. Đồng tử đang dãn ra của hắn dần tụ lại, rồi vô thức nghiêng đầu nhìn quanh, chợt thấy một bóng hình quen thuộc đang nằm trên sofa cách đó không xa. Ánh mắt hắn cứ thế khựng lại. “…” Hôm qua, chiếc giường lớn duy nhất trong phòng đã bị Halius chiếm mất, Erland đành phải ngủ trên sofa. Y gối hai tay sau gáy, cổ áo sơ mi bung mở sau một đêm trằn trọc, để lộ xương quai xanh thấp thoáng. Gương mặt tuấn mỹ của y chìm trong bóng tối, sâu xa khó đoán. Vắt hờ qua hông y là một chiếc áo khoác may tinh xảo, mép áo suýt nữa đã chạm xuống sàn. Thấy thế, Halius lặng lẽ đứng dậy. Đôi chân gầy guộc, trắng nhợt của hắn giẫm lên thảm không phát ra một tiếng động. Mãi cho đến khi họng súng lạnh ngắt dí vào thái dương Erland, trùng đực đang say ngủ mới giật mình tỉnh giấc, theo phản xạ mở bừng mắt. “Chào buổi sáng, Điện hạ.” Halius cúi xuống gần trùng đực, toàn thân toát ra hơi lạnh. Ánh mắt đen kịt của hắn trườn qua người Erland như rắn độc, giọng điệu trầm thấp đầy vẻ giễu cợt: “Xem ra hôm qua ngài ngủ trên sofa của tôi cũng không tệ nhỉ?” Đồng tử Erland hơi co lại dưới bóng nòng súng, nhưng nhanh chóng giãn ra. Y vẫn nằm ngửa không nhúc nhích, khóe môi chỉ hơi nhếch lên rồi thản nhiên giơ tay đè nòng súng xuống, nói đầy ẩn ý: “Không tốt lắm. Dù sao thì an ủi tinh thần cho trùng cái cũng là một việc tốn sức mà.” Halius cười khẽ. Ngón tay rõ đốt của hắn nắm lấy thân súng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...