Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Erland siết chặt sợi dây buộc từ ga giường rồi mượn lực nhảy thẳng xuống tầng một. Tục ngữ có câu, ba phần do trời định, bảy phần dựa vào cố gắng. Dù hy vọng trốn thoát rất mong manh nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không có, lỡ như cược thắng thì sao? Thấy Erland đã xuống, Woods và những người khác vội vàng bám theo sau. Khi đám trùng đực cẩn thận khom lưng bò ra khỏi bụi rậm, trông như một đàn chim cút giật mình đang tìm lối thoát, một tiếng động nhỏ bỗng vang lên trên đầu họ. “Cạch.” Tiếng động này rất khẽ, khẽ đến mức có thể bỏ qua. Ngay cả tiếng giẫm gãy một cành cây còn to hơn. Erland lại thấy tiếng động này cực kỳ quen tai, dường như đã nghe thấy ở đâu đó nên đột ngột dừng bước. “Ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau đi!” Woods đi ngay sau Erland nên suýt nữa thì đâm sầm vào lưng y, không nhịn được bèn khẽ trách một tiếng. Nhưng ngay khoảnh khắc đối phương quay lại, hắn bất ngờ chạm phải một đôi mắt như cười như không. Erland nhìn hắn, bỗng dưng thở dài, rồi nói ra hai chữ với vẻ mặt đầy thông cảm: “Xin lỗi.” Woods ngơ ngác: “Xin lỗi? Xin lỗi cái gì…” “Bốp!” Lời còn chưa dứt, Erland đã đột ngột giơ chân đá một cú trời giáng vào mông Woods. Kẻ bị tấn công bất ngờ ngã sấp mặt, úp thẳng mặt vào bùn. Hắn còn chưa kịp phản ứng, hai tay đã bị Erland bẻ quặt ra sau lưng, khóa chặt khớp xương. “Còn muốn chạy à?” Erland khống chế hắn, giọng nói lạnh băng, “Lần này thì bị tôi tóm được rồi nhé!” Woods: “???” Woods khó khăn ngoảnh cổ lại, nhưng mọi lời chửi rủa đều nghẹn nơi cổ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...