Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tin tốt là, Erland không hề thấy khó xử chút nào. Tin xấu là, giờ đây tất cả các trùng đều biết y là một kẻ lừa đảo dối trá. Halius lôi thẳng Erland vào phòng trên tầng hai rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại. Hắn sợ rằng nếu cứ để trùng đực này ở dưới nói năng bậy bạ thì mình sẽ thật sự không nhịn được mà cho y một phát súng. “Điện hạ, chắc ngài cũng biết là tôi đã muốn giết ngài từ lâu rồi nhỉ?” Giọng nói lạnh lẽo, u ám của Halius khẽ vang lên bên tai, ngay cả hơi thở cũng buốt giá. Đôi tay quanh năm cầm súng của hắn giờ đang siết lấy yết hầu mỏng manh của Erland, chỉ cần hơi dùng sức là có thể bóp gãy cổ y. Hắn đang rất tức giận, vô cùng tức giận, nhưng lại không thể nói rõ là vì sao. Rốt cuộc là vì vẻ giả tạo của trùng đực trước mặt, hay vì y cứ trơ tráo thách thức giới hạn của hắn hết lần này đến lần khác? Ngay từ lúc phản bội miền Nam, Halius đã thề sẽ bắt lũ trùng đó phải trả giá gấp trăm, gấp nghìn lần. Erland không nằm trong kế hoạch báo thù của hắn, nhưng cũng chẳng hề vô can. Đáng lẽ bây giờ y phải biết thân biết phận mà cúp đuôi làm trùng, tại sao cứ không biết điều mà chọc giận hắn hết lần này đến lần khác? Halius cảm thấy mình thật sự nên giết Erland. Giữ lại một con trùng đực đánh không được, mắng không xong, suốt ngày chỉ biết gây rắc rối thì có ích gì?! Một tay hắn siết cổ Erland, tay kia ghì chặt sau gáy y. Giọng hắn bình tĩnh đến mức bệnh hoạn, nhưng trong đôi mắt tối sầm lại dần lan ra những tơ máu đỏ rực, trông như một con dã thú hung tợn: “Erland Vito,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...