Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Màn đêm mênh mông nuốt chửng bóng lưng họ. Erland không nghĩ nhiều vì sao mình lại cứu Halius. Chỉ đơn giản là nghĩ sao làm vậy. Cũng may là đó giờ y làm gì cũng chẳng cần lý do, hệt như hồi nhỏ thấy một con trùng đực vênh váo chướng mắt là liền giơ chân đạp thẳng xuống sông. Đạp xuống rồi, lòng cũng hả hê. Chậc, đúng là thứ ác từ trong trứng. Mưa ập đến xối xả, nhưng luồng khí từ đôi cánh mạnh mẽ của người kia đã tạo ra một khoảng không ngăn cách. Halius khó khăn mở mắt, hàng mi bạc dính đầy vết máu sẫm màu. Đập vào mắt anh là lồng ngực và yết hầu của trùng đực, dường như chỉ cần dùng chút sức, móng vuốt đã trùng hóa của anh có thể dễ dàng xuyên thủng tim đối phương rồi bóp nát. —— Chắc trùng đực này sẽ không may mắn như mình, có trái tim bẩm sinh nằm lệch sang một bên đâu nhỉ? Cũng như Erland hành sự không cần lý do, Halius ra tay hạ sát cũng chẳng bao giờ cần lí lẽ. Giây trước anh ta còn có thể cười nói vui vẻ với bạn, giây sau đôi tay với những đốt ngón tay rõ rệt kia đã dứt khoát vặn gãy cổ bạn. Đầu ngón tay trắng bệch chi chít sẹo từ từ siết chặt cổ áo trùng đực, dùng sức đến nỗi mu bàn tay nổi cả gân xanh. Những vết thương toác thịt đan vào nhau chằng chịt hệt như số phận ngang trái của hai người. “Hướng tây nam...” Rốt cuộc Halius vẫn không xuống tay. Anh nghiêng đầu kề sát tai Erland, hơi thở toàn mùi gỉ sắt tanh nồng lạnh lẽo, giọng khản đặc thốt ra một địa danh: “Con hẻm lát đá đen... rẽ trái căn thứ ba... vào trong có một quán trọ ngầm...” Những lời này đã vắt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...