Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tháng bảy nhiều mưa, khiến cả thành phố chìm trong ẩm thấp. Đi trên đường cũng có thể bị một cơn mưa rào bất chợt trút xuống không báo trước, khiến người ta không kịp trở tay. Đó là sự thất thường mà ngay cả đài khí tượng cũng chẳng thể lường trước được. Phòng thay đồ của câu lạc bộ yên ắng đến lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy ro ro. Giờ này nhân viên phục vụ đều đang bận rộn bên ngoài, vậy mà trên ghế dài vẫn có một người đàn ông dáng người cao ráo đang ngồi. Áo đen, da trắng, tựa như một bức họa tĩnh vật đen trắng, yên tĩnh mà vô hồn . Anh cúi mắt nhìn chằm chằm xuống đất, không một chút cử động, tựa như một pho tượng vô hồn. Mái tóc lòa xòa trước trán khẽ trượt xuống, che đi đôi mắt hơi xếch. Đường nét gương mặt chìm trong ánh sáng mờ ảo, chỉ độc một sắc môi là đỏ thẫm, toát lên một vẻ đẹp ma mị đến rợn người. “Cạch—” Cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên bị đẩy ra. Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi, quần tây, trông có vẻ là quản lý, bước vào. Tiếng nhạc xập xình ồn ã bên ngoài lập tức theo khe cửa ùa vào, suýt nữa át cả giọng nói của hắn: “Trần Thứ, nhanh cái tay lên! Thay bộ đồ cũng lề mề. Phòng 608, cậu không tới kịp là tôi đổi người khác đấy!” Hắn vào chỉ để thúc giục và thông báo, không cần nghe hồi đáp, nói xong lại vội vã rời đi. Cánh cửa đóng sập, phòng thay đồ lại chìm vào tĩnh lặng. Người đàn ông trên ghế dài nghe vậy cuối cùng cũng cử động. Cậu chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía tấm gương soi toàn thân gắn trên tường. Trong gương phản chiếu một…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...