Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Halius mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Erland, giọng điệu chẳng rõ hờn giận, anh chậm rãi lặp lại: “Tôi trông giống kẻ tâm thần à?” “…” Erland cứng đờ người, rồi y từ từ quay đầu nhìn anh, cười hề hề hai tiếng hòng vớt vát tình hình: “Không, ý tôi là trạng thái tinh thần của anh rất đẹp…” Ngày nào không phát điên thì cũng đang trên đường phát điên, ngày nào không giết trùng khác thì cũng là tự giết mình. Một trạng thái tinh thần ôi đẹp đẽ làm sao, đã nhiều năm rồi Erland chưa được thấy. Đáp lại y là một tiếng cười khẩy từ Halius. Ngay sau đó, Erland cảm thấy một bàn tay lạnh băng vỗ nhẹ lên mặt mình, rồi giọng nói trầm thấp của đối phương len vào tai, dịu dàng và kiên nhẫn đến lạ: “Đã biết tôi là kẻ tâm thần rồi thì đừng chọc tôi nổi giận nữa, ha?” Kẻ tâm thần giết trùng không phạm pháp đâu. Erland nhắm mắt, lẳng lặng gật đầu. Mạng sống là trên hết, y hiểu mà. Halius tiện tay tắt đèn, phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối: “Ngủ đi.” Erland làm sao mà ngủ được, trong đầu chỉ toàn hai chữ “bỏ trốn” chạy qua chạy lại. Y lẳng lặng ôm chặt gối, thầm nghĩ mình phải tranh thủ chuồn đi, lỡ bị đưa đến miền Bắc thật thì đúng là không có chỗ mà khóc. Mấy ngày tiếp theo, Erland liên tục kiếm cớ để bỏ trốn. Y cố tình kén cá chọn canh với đồ ăn của nhà nghỉ, chê rằng thứ như dịch dinh dưỡng toàn là đồ ăn liền rác rưởi, uống vào đau cả dạ dày, rồi gợi ý hay là họ ra ngoài mua chút đồ ăn về tự nấu, hoặc tìm một nhà hàng nào đó để ăn một bữa. “Cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc.” Halius thản…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...