Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Halius không đáp, anh lặng lẽ khép mi. Hàng mi dài đổ bóng trên gò má tái nhợt, tựa như muốn ngăn cách với cả thế giới bên ngoài. Đúng lúc Erland ngỡ rằng sự im lặng sẽ kéo dài mãi mãi, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo của trùng cái bỗng vang lên từ trong bóng tối, sắc như lưỡi dao băng xé toạc không gian: “Tôi sẽ không quay trở về.” Nếu hôm đó Erland không cứu anh, anh đã mang theo lòng hận thù mà chết ở nơi này. Vạn vật trên đời không ngừng trôi về phía trước, chỉ riêng dòng thời gian của Halius là dừng lại ở bốn năm trước, chẳng thể bước tiếp. Anh không còn đường lui, cũng không thể quay đầu được nữa. Đây chính là câu trả lời. Màn đêm lúc nào dài đằng đẵng, tĩnh lặng đến tột cùng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ lúc ẩn lúc hiện từ bến cảng, như một tiếng thở dài câm lặng. Biển Lặng tuy bị lời thề của tổ tiên xé toạc, một nửa biến thành sóng dữ tối tăm, một nửa biến thành rặng đá ngầm lởm chởm. Nhưng mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ánh trăng lại dẫn thủy triều tràn qua vết sẹo ấy hết lần này đến lần khác, như thể thần linh cố chấp muốn hàn gắn vùng biển vỡ tan. Giấc mơ đêm nay của Halius vừa hỗn độn vừa mông lung. Anh không ngừng chìm xuống biển sâu mà chẳng thể nào bơi tới đích. Mãi đến khi khó khăn lắm mới choàng tỉnh vì ngạt thở thì ngoài cửa sổ vẫn là một màu mực đặc quánh, và chiếc đồng hồ để bàn kiểu cổ ở góc bàn vừa hay chỉ đúng năm giờ. “…” Anh im lặng một thoáng rồi liếc nhìn trùng đực đang say ngủ bên cạnh. Anh lặng lẽ vén chăn, bước chân trần trên thảm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...