Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
“Viser...” Halius khẽ cất tiếng, dù không nói gì thêm nhưng ý cảnh cáo ngầm đã quá rõ ràng. Anh mặc cho gió biển tanh mặn thổi vạt áo bay phần phật, mày cau lại, nhìn chằm chằm chiếc phà đang dần tiến lại gần ở phía không xa rồi nhắc: “Đừng gây rắc rối cho tôi.” Đội ngũ do miền Bắc cử đến tiếp ứng đã mua chuộc đội quân đồn trú tuần tra vào rạng sáng, nhưng không ai biết được giữa đường sẽ xảy ra biến cố gì. Vào lúc này, Halius không muốn bất kỳ con trùng nào gây chuyện với mình. Chỉ một tiếng này đã khiến nắm đấm của Viser cứng đờ giữa không trung. Các đốt ngón tay hắn ta căng lên đến trắng bệch, cuối cùng hắn ta hằn học nhổ toẹt một cái rồi mới không cam tâm vung tay lùi lại. Erland tuy rất muốn gọi quân đồn trú tới, nhưng nghĩ đến sức chiến đấu của đám lính quèn đó thì lại thôi. Kẻo đến lúc đó không chặn được tàu mà bản thân lại bị ngộ thương trong lúc giao tranh. — Dù sao thì y vẫn còn át chủ bài bí mật. Nghĩ vậy, Erland lại bình tĩnh trở lại, đứng yên một bên ra vẻ hết mức ngoan ngoãn. Dáng vẻ bất thường này khiến Halius phải liếc nhìn y liên tục, ánh mắt không giấu được vẻ dò xét, đánh giá. Bỗng nhiên, không biết ai đã hạ giọng hô lên: “Tàu đến rồi!” Nhìn từ xa, chiếc phà chỉ là một chấm đen lúc lắc. Nhưng khi lại gần, bóng dáng đen kịt của nó dần nuốt chửng cả tầm nhìn, hệt như một con quái vật sắt thép trồi lên từ biển sâu. Sóng biển cuồn cuộn ập đến từng đợt, nhưng nó vẫn sừng sững không hề nhúc nhích. “Xoảng—!” Cùng với tiếng xích sắt nặng nề vang lên, cầu boong ầm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...