Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chương 205: “Không cần vội thăm bệnh đâu, về nhà rồi nói.” Tổng thư ký Vito lạnh nhạt lên tiếng, thẳng thừng từ chối. Ông biết rõ ân oán giữa Erland và Tining. Dù cuộc hôn nhân này có thể hủy bỏ, nhưng nếu Tining chết một cách mờ ám trong bệnh viện thì rắc rối kéo theo e rằng sẽ còn khó giải quyết hơn cả việc hủy hôn. Nghe vậy, Erland khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rồi y vẫn từ từ buông khẩu súng bên hông ra trước ánh mắt ngầm cảnh cáo của bố trùng đực. Y ngoan ngoãn gật đầu, thờ ơ nghịch khuy măng sét, giọng không giấu nổi vẻ tiếc nuối: “Được thôi, vậy về nhà.” Y trước nay vẫn rất “ngoan ngoãn”. Chiếc xe bay lặng lẽ lướt vào những con phố phồn hoa, bắt gặp hình chiếu ba chiều đang lượn lờ trên các vách kính. Vầng sáng xanh thẳm hắt lên mặt Erland, cắt xẻ gương mặt y thành những mảng sáng tối đan xen. Phía xa, những tòa nhà chọc trời tựa thanh gươm kim loại sắc lẹm đâm xuyên qua tầng mây xám chì, ánh lên thứ ánh sáng lạnh vô tri dưới bóng đèn. Rời đi đã lâu, Đế Đô vẫn ngoan cứ giữ nguyên vẻ ngạo mạn của nó—— phồn hoa, lạnh lẽo, và không hề đổi thay. Ngay cả mùi tiền thoảng trong không khí cũng chẳng khác một li so với ký ức. Erland nheo mắt nhìn cảnh tượng ngoài ô cửa, chẳng rõ đang nghĩ gì. Một lát sau, y mới khẽ khép mi, lười nhác ngả người vào ghế. “Bố trùng đực…” Y đột ngột lên tiếng, “Bố có biết vụ án vàng bí mật mất tích bốn năm trước không?” Tổng thư ký Vito vốn đang ngồi ở hàng ghế trước dùng máy tính quang xử lý công vụ, nghe vậy thì đầu ngón tay khựng lại trong…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...